Mưa đã dừng, Tả Thiếu Dương bỏ ô xuống, một mình đứng bên bờ sông, mặc áo mới do Bạch Chỉ Hàn làm, rất chiếc áo thoải mái vừa vặn, để thuận tiện đi chữa bệnh, không rườm ra áo nho sinh mà thiên hướng gọn gàng võ sĩ, chân mang giày da màu đen ống cao, lưng hổ eo gấu, nhìn bóng lưng vừa nho nhã lại đầy mê lực nam tính ... Đáng tiếc nhìn lên trên nữa thấy một cái đầu trọc lóc, tóc mọc xung quanh, giữa lúc tắt lửa tối đèn này, dọa sợ không biết bao người.
Đột nhiên sau lưng có tiếng cười khẽ, Tả Thiếu Dương quay đầu lại, tiếng cười phát ra từ Hoàng Cầm, nàng mặc chiếc váy mày xanh nhạt, xinh đẹp đứng bên sông, tay chắp sau lưng, đầu nghiêng nghiêng nhìn y. Dải lụa trắng buộc đai lưng, càng làm thân thể thiếu phụ thêm yểu điệu.
Hiện là lúc toàn thành thắp đèn, những ngọn đèn lồng đỏ từ xa xa truyền tới, khiến Hoàng Cầm trông càng thêm quyến rũ lạ kỳ.
“ Cầm tẩu tử, sao tẩu lại tới đây?” Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, trống cầm canh vẫn truyền tới, sắp giới nghiêm tới nơi Hoàng Cầm còn ra đây làm gì:
“ Không phải bảo cậu tới chỗ cũ sao?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây