Rời khỏi hoàng cung, Tả Thiếu Dương lấy lại sách dạy cách chữa thi chú trong cuốn Thương Hàn Luận, cho một mồi lửa đốt luôn. Sau đó y ở lại kinh thành thêm một tháng, chữa khỏi bệnh cho người của Lưu gia và Đỗ gia, trước đó đã chữa một nửa rồi, nên không phức tạp gì cả, vài người bệnh nặng mà chết.
Trong một tháng này Mã Chu, tân nhiệm hội trưởng của hội cơ kim tới bái phỏng Tả Thiếu Dương, hội cơ kim trong tay hắn phát triển rất tốt, bách tính nghèo khổ được hưởng lợi rất nhiều, hắn nhờ thế mà lọt vào mắt hoàng đế.
Mình mang ý tốt, lại làm mọi chuyện be bét hết cả, tên Mã Chu này không phải kẻ tốt lành gì, nhưng không thể phủ nhận hắn biết làm việc, xoay chuyển tình thế khắc phục sai lầm của mình. Tả Thiếu Dương không tính toán chuyện cũ, song không còn tin hắn nữa, đối đãi khách khí cho có. Mã Chu cũng nhận ra sự lạnh lùng của Tả Thiếu Dương, song hắn vẫn ngẩng cao đầu, hắn không thấy mình làm gì sai, mục đích cuối cùng của hắn mưu lợi cho bách tính, chẳng phải vì bản thân.
Tả Thiếu Dương nhờ Chúc Dược Quỹ chiếu cố gia sản của mình, sáu con gà được Trang lao đầu đảm bảo rồi, sẽ nuôi cùng trong tử lao. Về tới nhà cũ, vẫn không gặp được Bi Vàng, nhưng thọc tay vào cái hốc lớn trên cây tùng, quả thu thập được rất nhiều, vậy là Tả Thiếu Dương yên tâm rồi, chắc nó lại chạy đi khắp nơi tìm thức ăn chuẩn bị mùa đông.
Sau đó giống lần ở Cù châu, Tả Thiếu Dương dẫn theo Miêu Bội Lan, Đỗ Minh không từ mà biệt, bỏ lại hết ân oán sau lưng, lên đường tới nước Oa.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây