Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 59: Lại thay kèo đổi cột.

Chương Trước Chương Tiếp

Tả Thiếu Dương nhận lấy đơn thuốc mà chấn kinh, chính là Tục mệnh thang trong ( Kim quỹ yếu lược), phương thuốc này sơ thông kinh lạc, điều hoa doanh vệ, giải biểu trừ tà, chuyên chưa chứng bệnh co quắp, trúng gió.

Vấn đề là ở chỗ, ( Kim quỹ yếu lược) phải tới triều Tống mới có, làm sao sơ Đường mà cha đã biết rồi? Thoáng cái nghĩ ra, gõ đầu, mình lại mắc bệnh sách vở. Dù ( Kim quỹ yếu lược) tới thời Tống mới in thành sách, nhưng nó chỉ là sách tổng kết thành tựu y học trước đó, nhiều phương thuốc đã lưu truyền rộng rãi rồi. Suýt nữa còn tưởng cha mình là nhân vật ghê gớm nào đó trong lịch sử y học ... Điều này tuyệt đối không có khả năng.

Thương hàn tạp bệnh luận mặc dù thất tán mấy trăm năm, nhưng phương thuốc trong đó thông qua chép tay, hoặc truyền miệng mà lưu truyền trong y giả dân gian, cho nên dù y giả đầu thời Đường có không biết Kim quỹ yếu lược, nhưng vẫn có người biết phương thuốc trong đó, tục mệnh thang này hẳn là cũng như thế.

Trong đơn thuốc mà cha y kê, có một vị quan trọng là ba lạng nhân sâm, đã đổi thành ba lạng hoàng kỳ.

Nhìn phương thuốc là hiểu vì sao các hiệu thuốc khác từ chối chữa trị, suy từ sách ra thì nhận thức thời này hẳn từ góc độ “nội hư trúng tà”, chữa trì bằng cách bồi bổ chính khí. Mà nói tới thuốc bổ khí, nhân sâm là hàng đầu, nhân sâm là thứ đại bổ nguyên khí, dùng cấp cứu khi nguy nan. Nhưng nhân sâm cũng là thứ dược liệu quý giá, hàng thượng phẩm đắt hơn vàng, cái này đời nào cũng thế, Tả Thiếu Dương dám khẳng định như vậy, ba lạng nhân sâm là ba lạng bạc tức là 3.000 đồng, nhà này nghèo như vậy tiền đâu ra mà trả, nếu hiệu thuốc vì cứu người bệnh sắc thuốc dùng gấp coi như mất trắng rồi.

Tỷ tỷ nói cũng đúng, Quý Chi Đường tất nhiên không có nhân sâm, nếu không bán quách đi đã chả phải lo tiền thuê nhà.

Cha đổi nhân sâm thành hoàng kỳ, chỉ vì hoàng kỳ cũng là thuốc bổ khí, tác dụng thì chênh lệch như trời với đất, đổi được mà giữ nguyên công hiệu thì người ta cũng đổi rồi.

Y giả thời Đường cũng chẳng biết làm sao được, nhưng Tả Thiếu Dương không lo, vì sau thời Đường Tống, trải qua nhiều đời nghiên cứu bởi các danh y Lưu Hà Gian, Chu Đan Khuê, Trương Cảnh Nhạc, Lý Trung Tử, Diệp Thiên Sĩ, nhận thức trị liệu trúng gió có bước tiến dài, phương pháp trị liệu đa dạng hóa, hiệu quả nâng cao. Sau này đã tạo ra phép tắc chữa trị bệnh trúng phong hoàn chỉnh vượt xa Đường Tống, đặc biệt là nghiên cứu y học hiện đại, phương pháp trị liệu đa dạng hóa. Trị liệu loại bệnh này không cần nhân sâm cũng được, hiệu quả không thề thua kém.

Căn cứu vào chứng bệnh, Tả Thiếu Dương quyết định dùng “ Linh giác câu đằng thang”, bổ âm, tiêu đờm, an thuần, trị cả gốc lẫn ngọn, là đơn thuốc thời Thanh. Trong đơn này chỉ là linh dương giác thời hiện đại không dễ tìm, vì linh dương là động vật bảo hộ cấp quốc gia, nhưng vào thời cổ đại không tồn tại vấn đề này, nó chỉ là một loại thuốc rất bình thường, ngay cả Quý Chi Đường cũng có.

Do người bệnh tà nhiệt nội bế, hôn mê, nên phải làm tỉnh lại mới tiến hành trị liệu, Tả Thiếu Dương trước đó chế Tử Tuyết, dùng cứu đứa bé trúng kinh phong một lần, không ngờ mau chóng dùng rồi.

Tả Thiếu Dương theo thông lệ hỏi hán tử:” Mọi người muốn sắc ở đây hay mang về nhà?”

Đừng trách y hỏi thế, cả đời y làm bạn với sách, đôi khi làm việc cũng rất là sách vở.

Lý Đại Tráng mặt nhăn như quả mướp đắng, còn nghĩ Tả Thiếu Dương giận vì nãy coi thường y, chắp tay thành khẩn:” Làm phiền tiểu huynh đệ sắc thuốc luôn, ta sợ mẹ ta không được bao lâu nữa, mau chóng dùng thuốc nhanh nhất có thể.”

“ Được, vậy sắc một thang đã, có hiệu quả bốc thuốc sau nhé.”

“ Vâng vâng.” Lý Đại Tráng do dự một chút rồi hỏi nhỏ:” Tiểu huynh đệ, xin hỏi tiền thuốc ...”

“ Một thang thuốc 12 đồng.”

Tiền này đương nhiên là tính dựa vào đơn của Tả Quý, đơn thuốc thực sự cộng thêm Tử Tuyết Hoàn thì đắt hơn nhiều, nhưng Tả Thiếu Dương chẳng thể nói ra.

Lý Đại Tráng “ồ” một tiếng, thò tay trong lòng móc trái móc phải mới gom được năm đồng, không cần hắn nói, những hán tử còn lại đều lấy tiền ra góp, đủ 12 đồng, cẩn thận đặt lên bàn của Tả Quý.

Tả Quý cho tay vào ống tay áo, không nhìn tiền, ông biết phương thuốc của mình hiệu quả rất ít, gần như vô vọng, chỉ là nỗ lực cho người nhà bệnh nhân yên lòng, cũng là để lương tâm không cắn rứt thôi.

Tất cả im lặng, cả Hồi Hương cũng không nói gì nữa, thuốc sắc xong, Tả Thiếu Dương mang thốc cùng Tử Tuyết tới, do lão phụ đã hôn mê không thể uống, chỉ đành dùng phễu mỏ hạc, chuyên môn dẫn thuốc tới yết hầu, từ từ đổ thuốc vào.

Tiếp theo đó không ai làm gì được nữa rồi, chỉ biết căng thẳng chờ đợi.

Quý Chi Đường chẳng có khách khám bệnh cho nên toàn bộ người nhà Lý đại nương ngồi trong đại sảnh đợi cũng không gây ảnh hưởng, nhưng nãy giờ ồn ào đã thu hút hàng xóm láng giềng tụ tập hai bên cửa ngó nghiêng bàn tán, Quý Chi Đường cả năm ế ẩm, không hiểu sao gần đây nhộn nhịp hẳn lên, chẳng lẽ mộ tổ bốc khói rồi.

“ Quý Chi Đường đổi vận rồi à, sao mà đông khách thế?” Một vị đại nương hỏi Thái chưởng quầy của hiệu tạp hóa vì nhà ông ta ở ngay đối diện:

Thái chưởng quầy là người ưa chuyện, nãy ngồi trong hiệu thấy đoàn người tới Quý Chi Đường là biết có “chuyện vui” rồi, gọi lão bà trông hiệu sang hóng, biết tương đối tường tận đầu đuôi:” Không phải đâu, nghe chừng như là có người bệnh nặng đi khắp nơi không ai chữa được nên, cả Nghê đại phu của Huệ Dân Đường cũng phải lắc đầu cho nên mới tới tìm Tả lang trung nhờ cứu chữa. Tả lang trung mới đầu cũng nói không chữa được, đến khi người nhà bệnh nhân nài nỉ mới chịu kê đơn, thuốc đem sắc rồi, còn không biết hiệu quả thế nào.”

“ Lạ nhỉ Tả lang trung bệnh thường chữa không nổi, chẳng lẽ chuyên trị bệnh chết người?” Có người kinh ngạc nói nhỏ hơn, chân nhón lên cố nghển cổ để thấy rõ hơn tình hình trong Quý Chi Đường, nhưng chỉ thấy người đứng người ngồi lố nhố, đèn thì có một ngọn tù mà tù mù, không hiểu tình hình ra sao:

Lập tức có người phụ họa:” Lại nữa à? Chả lẽ Tả lang trung y thuật chẳng ra sao, nhưng lại có bí truyền chuyên cứu mạng? Hôm nọ cũng vừa cứu được một sản phụ sắp chết cả phố còn nói ông trời thấy Tả lang trung này thật thà tốt bụng, cuối năm ban cho ít phúc. Nếu lần này mà thành công, chẳng lẽ là có bản lĩnh thực?”

“ Ai mà biết được chứ, có thể là vậy cũng không biết chừng.”

Không thể trách họ thích coi náo nhiệt, phương tiện giải trí quá ít mà, tự kiếm niềm vui cho bản thân thôi.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 32%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)