Vừa ăn Tả Thiếu Dương len lén nhìn Miêu Bội Lan, thấy nàng cúi đầu ăn bánh của mình mới yên tâm.
Đang uống ngụm canh cho thông họng thì Tả Quý lại đột nhiên hời hợt hỏi:” Cô nương đó là ai?”
Tí sặc, cha y cũng ác quá đi, chọn đúng lúc để hỏi, Tả Thiếu Dương cẩn thận trả lời:” Lần trước con ngã xuống núi, chính nhờ cô nương đó cứu con từ trên núi xuống, cô ấy tên là Miêu Bội Lan.”
“ À, vậy tạ ơn người ta ra sao?”
“ Tỷ tỷ cho nàng ấy tiền, nhưng nàng ấy không lấy.”
Tả Quý gật gù khen ngợi:” Ừm, thi ân không cần báo đáp, là cô nương tốt.”
Tả Thiếu Dương nghe thấy cha khen Miêu Bội Lan thì nhân lúc ông cao hứng nói:” Cha, hay là chúng ta mua lấy gánh củi của cô nương ấy, coi như là báo ân đi, cô ấy ngồi từ sáng tới giờ mà không bán được, nếu phải mang về nhà thì tội lắm.”
Tả Quý nhìn đống củi tô gấp rưỡi người Miêu Bội Lan nhíu mày:” Bó củi to như thế mang về, nhỡ chúng ta không thuê được phòng nữa thì vứt đi à?”
Tả Thiếu Dương liếng thoắng:” Cha, chúng ta không thuê được nhà của Triệu thẩm, chẳng lẽ không thể thuê nhà của người khác sao? Cho dù không mở Quý Chi Đường cũng phải tiếp tục sống mà, sống thì cần phải đun củi. Củi nhà ta không còn nhiều, sớm muộn gì cũng phải mua.”
“ Hơn nữa người ta còn cứu mạng con đấy, khi đó con bị ngã ngất giữa lưng núi, tỷ tỷ lại không biết leo nói, sợ chỉ biết khóc thôi, cô nương ấy vừa vặn đi qua, nghe xong không nói một lời leo lên cứu con xuống. Nếu không có cô ấy nói không chừng con đã chết lạnh trên đó rồi, hoặc là tỉnh lại cựa quậy ngã xuống không biết chừng. Người ta là ân nhân cứu mạng của con. Cô nương ấy lòng tự trọng cao, không nhận tiền của người ta, mua củi của cô ấy cũng không thể nói là giúp đỡ hay báo ân, tối đa là tiện cho hai bên thôi.”
Tả Quý bị nhi tử nói cho váng đầu:” Ừ, ừ, con nói có lý. Vậy ... Tốn bao nhiêu tiền?”
“ Con chưa hỏi, có điều củi cô nương đó bán là nhiều nhất ở nơi này, người ta bán 8 đồng, cô nương ấy nhiều hơn, thế nào cũng phải chín đồng.”
“ Vậy được.” Tả Quý lấy túi tiền ra, đếm chín đồng:” Này, bảo cô nương đó gánh tới nhà.”
“ Vâng.” Tả Thiếu Dương cầm lấy tiền, vui hết sức:” Cám ơn cha.”
Tả Quý hừ khẽ:” Cám ơn cha làm cái gì?”
Tả Thiếu Dương ngớ người, biết nhất thời vui quá nói sai rồi, gãi đầu:” Con giúp người ta cám ơn cha.”
Nói xong sợ cha mình vặn hỏi, hớn hở đi tới chỗ Miêu Bội Lan. Trải qua một chuyện khi nãy, chỉ cần không phải kẻ ngốc đều có thể lờ mờ đoán ra được điều gì rồi, Miêu Bội Lan biết y tới nhưng lại vờ như không thấy, mắt một mực nhìn thẳng về phía trước.
Tả Thiếu Dương lúc này mặt dày hơn trước, ít nhất với Miêu Bội Lan, không còn ngại ngùng nữa, vòng qua trước mặt nàng, oai phong hỏi cứ như mua cái gì ghê gớm lắm chứ không phải mua củi:” Bội Lan cô nương, chỗ củi này bao nhiêu tiền?”
Người ta muốn mua củi, Miêu Bội Lan không né tránh được nữa, đáp:” 8 đồng.”
“ Một bó củi lớn thế này mà có 8 đồng à, củi của cô nương to và nhiều hơn của người ta mà. 9 đồng, cha ta bảo ta mua đấy, cô nương giúp ta mang về nhà nhé, bó củi lớn thế này ta không mang nổi.” Tả Thiếu Dương nói xong đưa bỏ chín đồng vào tay nàng:
Miêu Bội Lan đếm từng đồng một, cẩn thận cho vào một cái túi nho nhỏ, cất trong lòng, trả lại Tả Thiếu Dương một đồng.
“ Làm sao?” Tả Thiếu Dương đẩy tay nàng lại:” Ta nói chín đồng mà.”
Miêu Bội Lan đưa tay kia ra, nắm lấy tay y, vỗ đồng tiền vào tay y, sau đó gánh bó củi lên đứng đợi y dẫn đường, không nói không rằng, mặt lạnh tanh, hết sức nghiêm túc.
“ Bội Lan cô nương.” Tả Thiếu Dương sợ nàng hiểu lầm mình nói vội:” Là lần trước cô nương cứu ta, ta không có cách nào báo đáp cho nên mới làm thế, ta không có ý gì đâu.”
Cho đến khi Miêu Bội Lan nhìn thẳng vào mắt y như muốn xác nhận, cuối cùng khẽ gật đầu mới thở phào hớn hở nói:” Bội Lan cô nương đi bên này.”
Miêu Bội Lan theo Tả Thiếu Dương đi xuyên qua ngõa thị, một con phố, rẽ vào cái ngõ nhỏ, trên đường đi, Tả Thiếu Dương dò hỏi nhà nàng ở đâu, trong nhà có những ai, thường ngày làm những gì? Miêu Bội Lan chỉ gật hoặc lắc, không đáp, nếu không phải biết nàng ít nói, Tả Thiếu Dương còn nghĩ nàng vẫn giận mình.
Tới Quý Chi Đường rồi mà Tả Thiếu Dương không khai thác được thêm thông tin gì về Miêu Bội Lan, còn bực bội thầm gọi nàng là Á Miêu ( Mèo câm). Đến cửa, Tả Thiếu Dương gọi lớn:” Mẹ! Cha bảo con mua củi về, để ở đâu bây giờ?”
“ Đệ đệ về rồi à, mẹ đang bận, củi cứ cho vào bếp ấy, đã chẻ chưa? ... Ấy, là cô nương à?” Bên trong truyền ra giọng Hồi Hương, vừa đi ra ngoài nhìn thấy cô nương lần trước cứu đệ đệ mình, nàng mừng rỡ:” Mau, mau, mời vào ngồi. Đệ đệ, không biết giúp người ta tháo củi xuống, bó củi lớn thế kia.”
“ Đúng, đúng.”
Tả Thiếu Dương vội đi tới giúp, nhưng Miêu Bội Lan đã khéo léo gánh củi lách người đi vào đại sảnh, sau đó tới thẳng nhà bếp, rút cái đòn gánh cắm ở giữa, đặt hai bó củi xuống đất, dùng chân dẫm lên, rút bên hông ra một thanh đao, chém đứt giây mây to như cổ tay, động tác nhanh nhẹn dứt khoát. Nàng cầm một đoạn củi lên, bổ rắc một cái, thanh củi chẻ làm đôi rất ngọt, không tưởng tượng con dao trông lưỡi sứt mẻ thể kia mà bổ củi dễ dàng như thế.
Hồi Hương đứng ở cửa bếp nói:” Cô nương, không cần đâu, để chúng tôi tự chẻ cũng được, cô ra phòng ngoài uống ít nước đi.”
Miêu Bội Lan lắc đầu, tay không dừng lại chút nào.
Tả Thiếu Dương đứng đó cũng chẳng giúp được gì, bếp nhà y thì chật, Miêu Bội Lan ở bên trong bổ đống củi lớn, ngay cả giúp xếp củi không có chỗ, chỉ đành cùng Hồi Hương đứng ở cửa nhìn nàng làm việc.
“ Không phải chứ, sáng nay mới hỏi chuyện Tiểu Muội, bây giờ lại đưa về cô gái khác, đệ muốn có tức phụ tới mức đó sao?” Hồi Hương kéo tay Tả Thiếu Dương xuống, nói nhỏ:
Tỷ tỷ thật lắm chuyện, Tả Thiếu Dương lảng đi:” Tỷ, buổi sáng đã bàn nhau tỷ tới Huệ Dân Đường xem xét tình hình mà, sao tỷ không đi?”