Tả Quý nhìn con một cái rồi cầm bút kê đơn, cái này Tả Thiếu Dương tin kinh nghiệm của cha mình, nói về thuốc “ổn” thì cha y rất giỏi, phương thuốc không thành vấn đề, liền đi lấy thuốc. Phụ nhân trả 7 đồng, cám ơn lần nữa rồi đi.
Phụ nhân đi rồi Tả Quý mới quay sang nói với Tả Thiếu Dương:” Ừ, vừa rồi con giải thích cho người bệnh rất rõ ràng, rất có lý, cái này trong sách vở không có, có phải là vị lão tiên sinh kia dạy con không?”
Cha tự lý giải như vậy là tốt rồi, kiến thức mình học được chẳng phải do rất nhiều lão tiên sinh tổng kết thành à, lại còn có một vị lão tiên sinh chỉ bảo tận tay nữa, Tả Thiếu Dương không coi là nói dối:” Vâng ạ.”
Tả Quý vuốt râu:” Hiếm có, hiếm có, vị lão tiên sinh đó là cao nhân đức cả, đem kiến thức quý giá như vậy truyền cho người ngoài, chỉ tiếc là không biết bây giờ ở nơi nào. Con lại không học được phương thuốc của người ta, chỉ học được mấy thứ lý luận da lông này ... Ài, đáng tiếc, thực sự đáng tiếc.”
Tả Thiếu Dương cười khan mấy tiếng, cha y nghĩ rằng nắm trong tay phương thuốc mới là cao siêu, không hiểu thuộc đơn thuốc thì dễ mà biện chứng bệnh mới là kiến thức tổng hợp sâu rộng:” Cha, đến trưa rồi, con về nhà lấy cơm nhé.”
“ Ừ, đi đi.” Tả Quý phẩy tay:
Tả Thiếu Dương nhìn về phía chỗ bán củi, đúng lúc thấy cô nương bán củi nghiêng đầu nhìn trộm mình, thấy mình nhìn sang hốt hoảng quay đầu đi.
Lòng không khác gì nở hoa, Tả Thiếu Dương ưỡn ngực lên, cái gì không dám khoe chứ gương mặt này y hoàn toàn hài lòng, hoàn toàn tự tin. Phan An, Tống Ngọc được đời đời ca ngợi không rõ thế nào, Tả Thiếu Dương thấy mình không khua kém là bao. Xách bọc quả thông về nhà, Lương thị đã chuẩn bị xong cơm trưa, bốn cái bánh bao đen nhân vỏ dâu, hai bát canh rau dừng ống trúc đựng, một đĩa dưa muối, hai đôi đũa.
Tả Thiếu Dương đem đóng quả cất vào kho thuốc, cho túi vào lòng, trước lúc đi, chợt nhớ ra nói:” Mẹ, cho con thêm hai cái bánh được không?”
“ Làm sao?”
“ Con đói, con thấy cha cũng đói lắm, nên lấy thêm, ăn không hết sẽ mang về.” Tả Thiếu Dương xoa bụng:
Lương thị thương xót vuốt má con, khuôn mặt nhợt nhạt tai tái, mũi thì bị lạnh tới đỏ hồng hồng, đi lấy trong lồng hấp ra hai cái bánh nữa, bỏ cả vào giỏ trúc, bên ngoài dùng vải bọc kín giữ nhiệt.
Tả Thiếu Dương cao hứng xách giỏ thức ăn, đi nhanh tới Ngõa thị, lần này y tới từ một hướng khác, rón rén tới sau lưng Miêu Bội Lan, đứng nhìn nàng một lúc, đi tới đưa cho nàng cái bọc:” Cô nương, trả cô cái túi này ... À phải, ta mang cho cô hai cái bánh bao, vừa lấy trong lồng hấp ra đấy, cô nương ăn luôn đi cho nóng.”
Miêu Bội Lan nhận lấy cái túi, lắc đầu, lấy từ trong ngực áo ra một cái bọc được gói bằng khăn tay, nàng mở ra, bên trong là một cái bánh bao đen, đã ăn được non nửa rồi, bên trong cũng là vỏ dâu, nhưng nhiều hơn của nhà Tả Thiếu Dương. Có vẻ như cách làm bánh bao nhân vỏ dâu này bách tính khu vực đều biết làm, đây là thứ lương thực chính trong thời kỳ thiếu thốn lương thực.
Tả Thiếu Dương đưa tay ra sờ nửa cái bánh của Thẩm Bội Lan:” Á, cứng như đá rồi, làm sao mà ăn được, ăn cái của ta này, cô nương ăn luôn đi, để lạnh không dễ ăn.”
Miêu Bội Lan quay đi, cầm cái bánh lên cắn một miếng nhỏ, nhai chầm chậm.
Tả Thiếu Dương thấy nàng tỏ ra cương quyết, mắt đảo một vòng, giật lấy cái bánh nàng đang ăn, nhét hai cái bánh vào tay nàng:
“ Cô nương cho ta một con sóc, ta trả hai cái bánh bao, vậy là không ai nợ ai.” Nói xong không cho nàng kịp phản ứng, cầm giỏ thức ăn chạy luôn.
Miêu Bội Lan đứng dậy muốn đuổi, nhớ ra Tả Thiếu Dương đi cùng cha y, nên không dám, chỉ thoáng ngần ngừ y đã chạy về bên cha y rồi, nàng cúi đầu nhìn hai cái bánh bao nóng hôi hổi trong tay, toàn thân cũng ấm áp như được hơi nóng bánh bao lan sang, cắn một miếng, mềm ngọt, sống mũi hơi cay cay rồi, lẩm bẩm:” Đồ ngang ngược, đáng ghét.”
Tả Thiếu Dương chạy về quán, thấy không ai xem bệnh, đặt giỏ thức ăn lên bàn:” Cha, ăn cơm thôi.”
Tả Quý nhìn cái bánh trong tay Tả Thiếu Dương, từ kích cỡ ngoại hình nhận ra không phải của nhà mình, hỏi ngay:” Ở đâu ra đấy?”
Tả Thiếu Dương hơi ngớ ra, may đầu óc cũng nhanh nhẹn, nói dối không chớp mắt:” Là đại thúc ở tiệm tạp hóa cho con, nhưng mà không ngon, kém xa mẹ làm, nên con ăn một nửa rồi thôi.”
Tả Quý trợn mắt lên:” Người ta có lòng tốt cho con, con còn kén cá chọn canh cái gì nữa? Ăn đi.”
Tả Thiếu Dương đau khổ “dạ” một tiếng, đây gọi là làm việc tốt gặp họa mà, đưa nửa cái bánh lên miệng, nhìn cái bánh bị cắn nham nhở, lòng nóng lên, tưởng tượng hàm răng trắng, bờ môi xinh xinh kia cũng từng cắn cái bánh này. Đây chẳng phải là “hôn gián tiếp” sao, nghĩ thế Tả Thiếu Dương không kìm được quay sang nhìn Miêu Bội Lan. Miêu Bội Lan vẫn ngây ra cầm hai cái bánh nhìn về phía Tả Thiếu Dương, thấy y chuẩn bị ăn cái bánh mình ăn dở, không biết có đoán được suy nghĩ đen tối trong lòng y không mà thẹn đỏ mặt, quay đi.
Không khí đang tựa như có đám mây hồng bập bềnh trôi thì đột nhiên bị sấm sét phá tan nát, Tả Quý quát:” Còn chưa ăn đi, đợi cái gì hả?”
Đại khái ông nghĩ rằng nhi tử chê bánh không ngon lên chần chừ không ăn.
Tả Thiếu Dương vội thu hồi ánh mắt lại, tí tởn cắn một miếng, nhưng thực tế không được như tưởng tượng, cắn không nổi, cứng như đá vậy, nhả miếng bánh ra, làm sao nha đầu đó nuốt nổi chứ? Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Tả Quý, đánh cho trở lại mồm, lần này rút kinh nghiệm cắn một miếng nhỏ thôi, thế mà cắn ra được răng thiếu cũng nữa cũng rời ra luôn, ngậm trong miệng một lúc để nước bọt làm ướt mới nhai, mà vỏ dâu lại nhiều hơn bột, thực ra cảm giác như nhai rơm vậy, nuốt một cái mà chảy nước mắt.
Lúc này Tả Quý chừng nghĩ dạy y một bài học quý trọng thực phẩm thế là đủ, nói:” Được rồi, cất đi, về hâm nóng lại rồi ăn, giờ ăn bánh nóng của nhà đi.”
Tả Thiếu Dương như được ân xá, vội cất nửa cái bánh vào lòng, mở giỏ cơm, lấy ra hai ống trúc, bốn cái bánh, đem so với cái bánh của Miêu Bội Lan, hôm nay cái bánh nhà mà y vẫn chê bai đột nhiên ngon lạ.