Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 51: Nàng ấy tên tang tiểu muội.

Chương Trước Chương Tiếp

Tả Thiếu Dương thấy thái độ cha kiên quyết như vậy thì biết cách này không thông rồi, nói:” Cha, con đi chuẩn bị đồ, lấy ít lương khô với nước, đợi cha uống trà xong, chúng ta lại đi nhé?”

“ Ừ.” Tả Quý cầm cốc trà lên tiếp tục nhấm nháp:

Tả Thiếu Dương lấy cớ nhờ Hồi Hướng giúp, hai tỷ đệ vào bếp, nói:” Tỷ, đệ nghĩ ra cách này, tỷ xem có được không?”

“ Đệ nói đi.”

“ Tỷ tới phụ cận Huệ Dân Đường quan sát, xem có ai bị bệnh mà họ không chữa được không, nếu có thì đi theo xem nhà họ ở đâu về thông tri, đệ và cha sẽ tới nghĩ cách, như thế không phải là làm chuyện xấu với Huệ Dân Đường, cha sẽ đồng ý thôi. Tỷ thấy thế nào.”

“ Ừ, cách này được đấy.” Song Hồi Hương còn nghi ngại:” Chỉ là Huệ Dân Đường còn không chữa được thì nhà mình chữa thế nào?”

Tả Thiếu Dương xúi:” Thì phải thử mới biết được chứ, vả lại hai hôm nay cha liên tục chữa được cho hai người bệnh nặng, chúng ta hẳn là nên có lòng tin.”

Hồi Hương tương đối đơn thuần, nghe vậy phấn chấn hẳn lên:” Đúng, vậy cứ làm thế, nhưng tỷ thấy người bệnh thì đi đâu tìm đệ, đệ và cha rời thành tuần y cơ mà.”

“ Đợi lát nữa đệ thuyết phục cha hôm nay không ra khỏi thành nữa mà bày hàng thuốc ở ngõa thị, tỷ ra đó là được.”

“ Được rồi, tỷ đi ngay đây.”

Hồi Hương thuộc trường phái hành động, nói làm là làm, xoay người đi thì Tả Thiếu Dương gọi lại:” Tỷ, đợi chút đã.”

“ Ừm, sao nữa.”

Tả Thiếu Dương muốn hỏi chuyện cô nương lấy nước, nhưng lại không biết mở miệng thế nào, ấp áp ấp úng:” Chuyện .. Chuyện này, cái này ... Thôi, nói sau.”

“ Cái gì thế, với tỷ mà còn ngại à?” Hồi Hương mẫn cảm nhận ra có chuyện hay, thúc giục:” Nói đi.”

“ Đệ, đệ muốn hỏi một người.” Tả Thiếu Dương cuối cùng quyết định nói:

“ Ai?”

“ Đệ không biết, chỉ nghe một thiếu phụ gọi nàng là Tiểu Muội, mỗi sáng nàng thường cùng thiếu phụ đó lấy nước ở giếng bên sông, má lúm đồng tiền, thích cười ... Á, sao tỷ lại nhéo đệ.” Tả Thiếu Dương xoa bắp tay, nữ nhân hình như luyện cấu véo từ trong bụng mẹ hay sao ấy, ai cũng rành ngón nghề này:

Hồi Hương nghiến răng:“ Còn hỏi tại sao à, từ nhỏ ta thương đệ thế nào, suốt ngày cõng đệ trên lưng, có gì ngon cũng nhường cho đệ hết, vậy mà ốm một trận đã quên cả mặt ta rồi, lúc tỉnh lại còn hỏi ta là ai? Thế mà nha đầu đó thì không quên được …

Tả Thiếu Dương cười khổ không biết giải thích thế nào, cũng may Hồi Hương thực sự thương đứa đệ đệ này, không làm khó y, nhéo thêm cái nữa cho bõ tức rồi trả lời cặn kẽ:” Đó là khuê nữ thứ ba của quán trà Tang gia, tên là Tang Tiểu Muội. Tang gia có bốn người con, đại ca đã thành thân, ba nữ nhi thì Tiểu Muội là đứa út, cũng xinh đẹp nhất. Người gánh nước cùng muội ấy là đại tẩu của nàng, hai người họ chơi với nhau từ nhỏ cho nên rất thân thiết. Muội ấy còn hai tỷ tỷ, đều đã xuất giá. Sao, đệ biết chuyện đó rồi à?”

“ Chuyện gì ạ?” Tả Thiếu Dương không hiểu:

Thấy Tả Thiếu Dương mặt mày mờ mịt, Hồi Hương, thở dài giải thích:” Đệ và cha thường hay tới quán trà nhà bọn họ uống trà, Vương bà nói với mẹ là đệ và Tiểu Muội rất xứng đôi, muốn kết hợp hai đứa, mẹ đồng ý, nhờ Vương bà đi tham thính ý tứ Tang gia, nếu được thì mới nói với cha, cha đồng ý thì chính thức mai mối. Nhưng Vương bà tới Tang gia nói rồi, Tang gia cũng lạ, không đồng ý cũng chẳng nói từ chối, thế là chuyện cứ trì hoãn tới giờ.”

Không ngờ còn có chuyện này nữa, hẳn là Tang Tiểu Muội và tẩu tử nàng biết chuyện này rồi, cho nên mới trêu mình như thế, nghĩ tới khuôn mặt xinh đẹp và nụ cười của Muội Tử, thực sự khiến người ta động lòng lắm. Chỉ có điều Tả Thiếu Dương hơi uể oải, vì tình cảm của Muội Tử không phải giành cho y, mà dành cho tên “Tả Trung” kia cơ. Dù sao nhà mình nghèo thế này, nghĩ gì tới chuyện đó, lắc mạnh đầu:” Đệ hỏi xong rồi, tỷ đi đi.”

Hồi Hương nhìn đệ đệ chằm chằm, thương hại nói:” Đệ, tỷ nghĩ chuyện này hết hi vọng rồi, sau chuyện tỷ có nghe ngóng, cha mẹ của Tiểu Muội quái lắm, đặc biệt là mẹ muội ấy, là người trong mắt chỉ có tiền thôi. Quá nửa là chê người ta nghèo, nhưng ngại cha hay tới đó uống trà, không muốn mất khách cho nên mới nhùng nhằng không tỏ thái độ, vì vậy chuyện này đừng nói với cha. Tỷ và tỷ phu đệ đang giúp đệ tìm kiếm, thế nào cũng kiếm cho đệ được tức phụ hiền hậu, chịu khó mà, đừng để chuyện đó trong lòng nữa.”

Nói xong vỗ vai Tả Thiếu Dương một cái, nói lớn:” Cha mẹ, trong nhà con còn có việc chưa xử lý long, con về đây.”

Tả Quý mắng:” Về đi, về đi, đại cô nương gả đi rồi còn suốt ngày chạy về nhà ra thể thống gì nữa.”

Hồi Hương quen rồi, chẳng cãi cha, cứ thế đi làm theo kế hoạch đệ đệ. Tả Thiếu Dương chuẩn bị xong rương thuốc, thu lại tâm tình từ chuyện của Tiểu Muội, đi ra nói với Tả Quý:” Cha, con chợt nghĩ hôm nay đã là 29 rồi, chúng ta lại đi tuần y rung chuông, liệu có khiến người ta thấy không lành không? Hôm qua họ nhìn cha con mình kỳ kỳ, không có tới gần cửa nhà, để chúng ta ngồi ở cửa, như sợ chúng ta mang bệnh tật, xui xẻo vào nhà vậy.”

“ Ừm, phải .” Tả Quý nghĩ thấy có lý, cuối năm nhà nào cũng có thói quen đuổi ôn thần, xua tà ma xui xẻo mà: “ Nếu vậy để qua năm sau chúng ta đi, hôm nay ở nhà.”

Tả Thiếu Dương kiến nghị:” Hay là chúng ta ra Ngõa thị bày quán được không? Người nam qua bắc lại đông, nói không chừng có người đau đầu ốm bệnh muốn chữa trị, như vậy vừa vặn.”

Tả Quý là người tính thụ động, nếu không đã chẳng ngồi lỳ ở hiệu thuốc vắng tanh bao năm như thế mà không nghĩ biện pháp khác, nghe con đưa ra ý kiến liền gật đầu:” Được, vậy hôm nay ra Ngõa thị.”

Vấn đề thể diện thì đi một chuyến hôm qua, Tả Quý không coi là vấn đề nữa, tuy còn có chút ngần ngại, nhưng mà trong nhà đã khó khăn thế này rồi còn giữ thể diện gì nữa.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 32%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)