Ngao Linh Tịch thở phào nhẹ nhõm, dường như an tâm hơn một chút, “Nhưng hình như vẫn chưa đủ, thế lực nhân tộc các ngươi, những lão quái vật kia, chắc chắn cũng có tổ truyền.”
“Yên tâm đi, đã dám đến, tự nhiên ta còn có chỗ dựa khác.”
Mạnh Trường Khanh cười nói, “Hơn nữa, không phải còn có ngươi sao?”
“Cũng đúng, đánh nhau thì có lẽ không được, nhưng chạy trốn, hừ hừ!” Ngao Linh Tịch tự tin vỗ ngực.
Thấy vậy. Mạnh Trường Khanh có chút không nói nên lời.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây