Tô Tuyết đứng bên cạnh thấy Lưu Tiểu Viễn trêu chọc Lưu Khắc Tùng, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, nghĩ thầm, tên xấu xa này đúng là quá đáng.
“Lưu Khắc Tùng, anh trả lời câu hỏi của tôi, anh có định chặt cây cam nhà tôi không?” Lưu Tiểu Viễn nhìn Lưu Khắc Tùng hỏi.
Lưu Khắc Tùng nói: “Lưu Tiểu Viễn, là lỗi của tôi, làm phiền cậu cởi trói cho tôi được không? Làm ơn, Lưu Tiểu Viễn.”
Lưu Tiểu Viễn khoát tay nói: “Ông chưa trả lời câu hỏi của tôi, tôi không thể cởi trói cho ông được.”
Nghe Lưu Tiểu Viễn nói, Lưu Khắc Tùng đành gật đầu nói: “Đúng vậy, tối qua tôi định chặt cây cam nhà cậu nhưng không hiểu sao đột nhiên ngất xỉu, khi tôi tỉnh lại thì đã bị trói vào cây, hơn nữa, tôi còn thấy có ma bay lởn vởn trước mặt tôi nữa.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây