Trong mắt mọi người, Lưu Tiểu Viễn đang khoác lác, dù sao thì thời buổi này khoác lác cũng không phạm pháp, cứ thoải mái khoác lác, người khác cũng không biết.
Lưu Tiểu Viễn không để tâm đến suy nghĩ của mọi người, mặc kệ các người nghĩ thế nào.
Lúc này, bố Lưu Tiểu Viễn nở nụ cười, con trai mình đã làm cho mình nở mày nở mặt, nụ cười trên mặt rất tươi.
Tiếp theo, khách đến nhà chú họ ngày càng đông, thấy thời gian không còn sớm nữa, chú họ liền dẫn mọi người đi đến nhà nhà trai, vì còn phải ra phố mua một số thứ.
“Hải Dân này, anh và con trai anh ngồi xe của tôi đi, đừng chen chúc với mọi người trên chiếc xe tải lớn đó.” Chú họ lớn nói với Lưu Hải Dân.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây