“Cảm ơn bác sĩ.”
“Không cần cảm ơn, bác có thể khỏe lại như vầy, hoàn toàn là nhờ chính bác mà.” Bác sĩ chân thành nói: “Có thể bước ra khỏi bóng tối là tốt rồi, như vậy cơ thể bác mới có thể từ từ khỏe lại.”
“Vâng, bác sĩ yên tâm, tôi có thể tự bước ra mà.” Thôi Vân cười nói, bà ấy đứng dậy nắm tay chồng rời đi.
Sức khỏe bà ấy vẫn chưa hoàn toàn khỏe lại, khi còn ở thị trấn Đông Khê, bà ấy đã tìm một bệnh viện gần đó để điều dưỡng. Ngoài việc cách một thời gian lại đến lấy một số loại thuốc cần thiết thì bình thường chỉ cần ở nhà tĩnh dưỡng là được.
Đi được vài bước, Hứa Thu Bình đã biến thành người đỡ bà ấy đi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây