“Phụ thân, chúng ta đi thôi, đi xem Tử Huyên, ta rất muốn gặp ông nội của nàng, nàng chắc chắn sẽ rất vui.” Tiêu Nhược không có an ủi, chỉ đơn giản nắm chặt tay của lão nhân và hướng về sân nhỏ ở cửa ra vào.
Lão nhân đi tới, bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn lướt qua cái tiểu viện quen thuộc, y như năm mươi năm trước, đây cũng chính là lý do hắn ở lại, nhưng hoa đào vẫn nở, còn người thì đã không còn, cuối cùng cũng chỉ còn mình hắn, tất cả đã mất đi, không còn khả năng tìm về, hắn và Lạc gia đã thực sự đoạn tuyệt, không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa.
Trong thư phòng yên tĩnh, Lạc Thiếu Du hướng về lão nhân mặt áo đen cúi chào, rồi nói: “Gia gia, hắn đã đi rồi.”
Lão nhân khựng lại, có chút ngẩn người, từ từ buông quyển sách trong tay xuống, hỏi: “Hắn có nói gì thêm không?”
Lạc Thiếu Du lắc đầu, nói: “Nghe Nhị thúc nói, lão nhân ấy là người của Lạc gia chúng ta, và là có mối quan hệ huyết thống gần gũi, gia gia, điều này có thật không?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây