“Cảm ơn.” Khương Bình cười nói cảm ơn.
Chàng trai gật đầu, ánh mắt như thể nói rằng “Tôi hiểu mà”.
Chàng trai kia mặc một bộ quần áo thể thao, giặt đến bạc màu, đôi giày đá bóng trên chân cũng vậy, anh chàng có màu da lúa mì, lưng hùm vai gấu, nhìn hơi hung dữ.
Khu bên này rất phát triển, vô số tòa nhà mới được xây lên, nhưng trong xe buýt không nhiều người, Sở Phi Niên ngồi sát cửa sổ, cô nhìn cảnh vật bên ngoài, một lát sau phát hiện tin nhắn bên kia vẫn không có động tĩnh.
Khi cô nhìn về phía Khương Bình, phát hiện anh ta đang nói chuyện với anh chàng kia.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây