Trần Nham khẽ lắc đầu, lại quơ quơ chén rượu trong tay nói: “Tào tổng, anh nghĩ nhiều rồi, ông chủ mới sao có thể quan tâm một hạng mục nhỏ như vậy chứ!”
“Cũng đúng.” Tào Chí Dương cười tự giễu: “Hạng mục của chúng ta quả thực không đáng là gì trong mắt người ta.”
“Anh Trần, tôi mời anh một chén nữa. Tiếp đó chúng ta đi tăng nữa, đã gọi đặt phòng ở câu lạc bộ rồi, còn có mấy sinh viên mới đến.”
Ăn cơm chỉ là tăng một, loại xã giao này cơ bản đều là một combo từ a đến z, ăn cơm xong lại đi hát hò gì đó, cuối cùng mang mấy em gái đến khách sạn đánh bài.
Mọi người trong phòng đều nhộn nhịp nâng chén uống.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây