Nước mắt Vân Gia lập tức tuôn ra.
Bách Đình ca ca là người như gió mát trăng thanh, vì cứu nàng ta mà ném Tô Đường xuống nước, bị người ta cười nhạo bàn tán, còn bị Tô Tịch đá xuống nước suýt chết đuối, như vậy vẫn chưa đủ, còn phải đến Tín Vương phủ xin lỗi cha mẹ của Tô Đường.
Tổ mẫu còn nói Bách Đình ca ca không có nàng trong lòng, nếu như vậy mà không có, vậy thì thế nào mới gọi là có?!
Vân Gia vừa khóc vừa ho, ho đến mức hai nha hoàn run sợ, Vân Gia ho một lúc lâu, mới hỏi nha hoàn vừa vào: “Chuyện ta bảo ngươi làm thế nào rồi?”
Nha hoàn có chút sợ hãi, run rẩy nói: “Ta làm theo lời cô nương dặn, Tô đại thiếu gia cưỡi ngựa ra ngoài rồi, hắn, hắn sẽ không xảy ra chuyện chứ...”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây