Tạ Bách Đình đưa tay day trán, đôi mắt sáng ngời của Tô Đường như phủ một lớp sương mỏng, giục hắn:
“Huynh còn không mau đi đi.”
Tạ Bách Đình nhìn ngọc bội trong tay, đưa tay ôm eo Tô Đường, trong đáy mắt đẹp đẽ là ánh sáng lấp lánh:
“Miếng ngọc bội này không dễ tặng đâu, ta không quản tốt nàng, khó tránh khỏi bị Hoàng thượng trách mắng một trận, thậm chí còn có thể bị đánh, thù lao này của nàng không đủ đâu.”
Tô Đường nhìn vào mắt hắn, trên khuôn mặt trắng nõn là vẻ hối hận, nàng vừa định mở miệng, kết quả miệng đã bị chặn lại, những lời muốn nói đều biến thành tiếng “ưm ưm“.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây