Tạ Bách Đình nghiêng đầu nhìn Tô Đường, vẻ mặt như không quen biết Tô Đường, thật sự không ngờ nàng còn có lúc khen người khác như vậy, khen nhiệt tình như thế, đối với hắn, sao lại keo kiệt đến mức một chữ cũng không muốn nói.
Tạ Vi quỳ trên mặt đất, tức đến mức khuôn mặt xinh đẹp méo mó, nàng ta mất một năm để thêu Bách Thọ Đồ cho dù không phải do nàng ta thêu toàn bộ, ít nhất nàng ta cũng thức đêm thêu hơn nửa tháng, đáng lẽ ra người được mọi người chú ý phải là nàng ta, vậy mà lại bị Tô Đường cướp hết hào quang, nàng ta không tức giận mới lạ.
Dâng lễ vật xong, Tĩnh Nam vương hướng Thái hậu hành lễ, rồi ngồi trở lại chỗ ngồi.
Tạ Nhu nhìn Tạ Vi nói: “Tam muội nếu có một nửa tài nịnh nọt của đại tẩu, thì không cần phải đâm mười ngón tay để thêu Bách Thọ Đồ rồi.”
Tạ Vi liếc nhìn Tô Đường, vẻ mặt khó chịu hiện rõ trên mặt, Tô Đường thấy mệt mỏi, cứ tưởng nàng thích nịnh nọt Hoàng thượng sao, ai mà biết được sự bất đắc dĩ của nàng.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây