Một lời nói đường hoàng không hề có tư tâm, Hoàng thượng mặt lạnh nhạt:
“Lúc trước Tống Quốc Công vì tìm Giả đại phu chữa bệnh cho con trai, không tiếc lấy thiết kỵ binh nhờ Tĩnh Nam vương giúp đỡ, Tĩnh Nam vương cũng không đồng ý, Thái hậu cho rằng chỉ một đạo thánh chỉ là có thể khiến Giả đại phu đến Tống Quốc Công phủ sao?”
Sắc mặt Thái hậu cũng lạnh xuống: “Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ; suất thổ chi tân, mạc phi vương thần (dưới gầm trời này, đâu đâu cũng là đất của vua; trong phạm vi bờ cõi, ai ai cũng là thần dân của vua). Quân muốn thần chết, thần không thể không chết. Ai gia hạ chỉ để Giả đại phu chữa trị cho Thế tử Tống Quốc Công phủ, Giả đại phu dám không nghe sao?!”
Nguyên công công đi theo sau Hoàng thượng, không nhịn được mà đảo mắt, Thái hậu còn chưa biết Giả đại phu là ai, đã lấy thân phận Thái hậu ra để lạm quyền, nếu Thế tử phi Tĩnh Nam vương phủ sợ bà ta, sẽ không ép Ngự sử đài tố tội Thái hậu.
Hoàng thượng biết Thái hậu một đời độc đoán, bình thường ngài mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng Tô Đường là công chúa mà ngài mới phong, sao có thể để Thái hậu bắt nạt, hơn nữa, cho dù ngài, với tư cách là Hoàng thượng đồng ý, hoàng thúc và Tĩnh Nam vương cũng sẽ không đồng ý.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây