Lúc này, hơi thở của anh trở nên nặng nề, nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực. Từng dòng máu nóng chảy tràn khắp cơ thể, xua tan cơn lạnh buốt đang bủa vây. Các khớp xương trắng bệch vì thiếu máu cũng dần hồng hào trở lại, làn sương mù đè nặng trong lồng ngực tựa như bị thổi bay đi.
Ý thức của anh tựa một tấm kính vừa được lau sạch, trở nên trong suốt và rõ ràng.
Anh cất giọng, dù yếu ớt nhưng từng chữ lại vô cùng kiên định:
“Dì Chung, Nhất Minh… Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Chín tuổi nha.”
Dì Chung sững sờ: “Không phải vừa mới tổ chức sinh nhật rất náo nhiệt cho cậu chủ sao?”
Nghe thấy câu trả lời ấy, Ôn Từ Thư khẽ nhắm mắt.
Vẫn còn kịp.
“Cộc cộc cộc.”
“Dì Chung ơi?”
Tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo là giọng gọi rụt rè.
Một người giúp việc trẻ thận trọng thò đầu vào phòng.
Ôn Từ Thư đưa mắt nhìn về phía cửa.
Người phụ nữ kia đối diện với ánh mắt của anh, lập tức cúi đầu xuống.
Từ khi vào làm ở nhà họ Bạc, cô chưa từng dám bước chân vào căn phòng này.
Căn phòng ngủ như một cấm địa, yên tĩnh và xa cách.
Ánh sáng dịu nhẹ hắt lên những hoa văn cổ điển, tôn lên từng đường nét tinh xảo của căn phòng. Nhưng dù xa hoa đến đâu, tất cả vẫn không thể so sánh với vẻ đẹp của người đang nằm trên giường.
Một mỹ nhân tóc dài, mang vẻ đẹp mong manh tựa sương khói.
Người ta thường nói, mái tóc là thứ hút mất tinh khí con người.
Thế mà Ôn tiên sinh—dù ốm yếu đến mức gió thổi cũng có thể ngã—lại sở hữu mái tóc dài, dày và đen nhánh hơn bất kỳ ai. Quả là hiếm có.
Bên mép giường, dì Chung khom lưng, cẩn thận kéo chăn lên, che chắn thật kỹ.
“Nhị thiếu, nằm nghỉ đi. Để dì ra xem thử.”
Thế nhưng, Ôn Từ Thư vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hơi xa lạ kia. Anh khẽ cất giọng, hơi thở mỏng manh nhưng ánh mắt lại sắc bén:
“Có chuyện gì? Cô cứ nói thẳng.”
Ở nhà họ Bạc, sức khỏe của Ôn Từ Thư là điều quan trọng nhất.
Bất kỳ chuyện phiền phức nào cũng không được phép truyền đến tai anh.
Cô giúp việc trẻ đương nhiên không dám tự quyết định, chỉ có thể quay sang nhìn dì Chung, chờ bà lên tiếng.
Dì Chung đã chăm sóc Ôn Từ Thư từ nhỏ, coi anh như bảo bối trong lòng.
Bà dịu dàng trấn an: “Chắc chỉ là mấy chuyện vặt trong nhà, để dì đi giải quyết là được. Nhị thiếu cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”
Nhưng lần này—dù hơi thở yếu ớt—thái độ của Ôn Từ Thư lại hiếm khi kiên quyết đến vậy.
“Dì Chung, tôi muốn biết.”
Bà không thể làm gì khác, chỉ đành vẫy tay, ra hiệu cho cô giúp việc trẻ tiếp tục nói.