Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới

Chương 132: Lòng nhiệt tình

Chương Trước Chương Tiếp

Không đủ ba thành.

Loại di chuyển này xác suất may mắn sống sót đúng là cao đến mang tới cho người ta một loại cảm giác máu chảy đầm đìa.

Trên mặt La Liệt Điền mơ hồ lộ ra vẻ sợ hãi, hắn tiếp tục nói:

- Ban đầu Tam Khưu Thôn lớn hơn hiện tại, chính là lần di dời đó khiến cho Tam Khưu Thôn cho dù là trải qua trăm năm, cũng vẫn không khôi phục được tới thời kì cường thịnh trước kia.

Lúc này đừng nói là Lỗ Khôi và Trứu Thâm Thâm, cho dù là Chu Phàm cũng phải nhận thức lại tính tàn khốc của di dời toàn thôn.

Hai vị Phù Sư Hoàng, Mao không bởi vì lời nói của La Liệt Điền mà có phản ứng quá lớn, Hoàng phù sư bình tĩnh nói:

- La thôn chính, xin ngươi nói cho ta biết, trăm năm trước vì sao Tam Khưu Thôn lựa chọn di dời?

La Liệt Điền nghe thấy câu hỏi này, trán hắn đã ứa mồ hôi, trên mặt có vẻ suy sụp:

- Trong thôn tịch không có ghi chép quá chi tiết, chỉ nói một câu, nói là gặp phải quái quyệt khó có thể ngăn cản, chỉ có thể lựa chọn di dời.

Mao phù sư thở dài nói:

- Đây cũng là bị bức cho bất đắc dĩ, kỳ thật chúng ta còn hiểu rõ tính tai nạn của dời thôn, nhưng lựa chọn di dời cũng là chuyện bất đắc dĩ, khi đụng phải chuyện không thể giải quyết nếu không di dời, vậy không phải không tới một thành, mà là toàn bộ thôn đều sẽ biến mất.

Lời này khiến bốn người Chu Phàm lại trầm mặc, bọn họ không thể không thừa nhận, những gì hai vị Phù Sư Hoàng, Mao nói là chính xác.

Mao phù sư lại nói:

- Chúng ta cũng không phải muốn các ngươi lập tức di dời, chỉ cần tình huống không tiếp tục chuyển biến xấu, Tam Khưu Thôn vẫn có thể tiếp tục sinh tồn ở vùng đất này, vậy sẽ không di dời, hiện tại hai người chúng ta nhắc tới chuyện này, chỉ là để bốn người các ngươi làm tốt chuẩn bị tâm lý nhất định.

Bốn người Chu Phàm lại thương lượng một chút về vấn đề di dời, không bao lâu sau, lần tập nghị này đã kết thúc.

Trong phòng chỉ còn lại hai vị Phù Sư Hoàng, Mao, Mao phù sư bỗng nhiên nói:

- Cho dù Yến Quy Lai đại nhân coi trọng, nhưng tu vi của Chu Phàm không khỏi đề thăng quá nhanh rồi? Ngay cả Nghiêm Long Cầm cũng thua hắn.

Hoàng phù sư cười khổ lắc đầu:

- Thiên tài vốn không thể phỏng đoán theo lẽ thường, hơn nữa với thực lực hiện tại của hắn, một người trong hai người chúng ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn.

Từ trong phòng đi ra, bốn người Chu Phàm tách ra, La Liệt Điền tối hôm qua đã trực đêm, hắn trở về nhà, thương thế của Lỗ Khôi vẫn chưa tính là khỏi hẳn, hắn ở lại doanh địa nghỉ ngơi, thuận tiện đề phòng lại xuất hiện chuyện gì.

Mà Chu Phàm và Trứu Thâm Thâm thì tách ra tuần tra.

Nhưng bất kể làm gì, tâm tình của Chu Phàm đều rất trầm trọng, nếu thực sự đi đến một bước không thể không di dời đó, tình huống sẽ rất nghiêm trọng.

Thực lực của hắn xem như không tồi, có thể nói là có năng lực tự bảo vệ mình nhất định, nhưng đến lúc đó đội tuần tra khẳng định sẽ phải nhận công tác an toàn của dời thôn.

Chu Phàm lo lắng hơn là, với bản sự hiện tại của hắn sợ rằng không thể toàn diện chiếu cố an toàn cho cha mẹ, càng đừng nói còn một nhà Sầu Hầu và Tiểu Liễu có quen biết.

Hắn phải ở trong tương lai trước khi có thể di dời, toàn lực đề thăng thực lực của mình.

Mà muốn cấp tốc đề thăng thực lực của bản thân, nhanh nhất an toàn nhất chính là dựa vào những cần câu trong Khôi Hà Không Gian.

Hắn cần nhiều sâu xám hơn.

Chu Phàm khiến bản thân xốc lại tinh thần, hắn tìm một tổ đội viên tuần tra ở khu vực tuần tra của mình, đây là một tiểu tổ tuần tra từ một lão điểu phối hợp với hai người mới.

- Chu đội trưởng.

Ba người của tiểu tổ tuần tra vội vàng chào hỏi Chu Phàm.

Chu Phàm nhìn ba người này, sắc mặt nghiêm túc nói:

- Có phát hiện quái quyệt không?

Ba người của Tiểu tổ tuần tra đều lắc đầu nói không phát hiện.

- Các ngươi đều là tiểu tổ tuần tra mới tạo thành, có hai người hoàn toàn là người mới, nếu phát hiện quái quyệt, đặc biệt là Hắc Du Quái Quyệt, ngàn vạn lần đừng manh động, nếu nó công kích các ngươi, các ngươi cũng đừng chống chọi với nó, chỉ cần phòng thủ, sau đó mau chóng cho ta biết, để ta tới thu thập nó.

- Đây là để giảm bớt xác suất thương vong của các ngươi, biết chưa?

Chu Phàm trầm giọng nói.

Trên mặt ba người của tiểu tổ tuần tra đều hiện lên vẻ cảm động, đồng thanh đáp ứng.

Chu Phàm cứ vậy dặn dò từng tổ, hắn lại đi tới ruộng lúa, sau khi nói xong với tiểu tổ tuần tra ở ruộng lúa, hắn nhìn hơn trăm Đạo Hài Tử đang chơi đùa trên ruộng lúa.

Chu Phàm có chút đỏ mắt, mười Bạch Du Quái Quyệt chính là một con sâu xám nhỏ, nơi này ít nhất có mười con, nhưng hắn chỉ nhìn, vẫn bảo trì bình tĩnh cần thiết.

Nếu chọc giận hơn trăm con Đạo Hài Tử, như bị nhiều quái quyệt như vậy vây công, như kiến cắn voi, đúng là quá khủng bố.

Vả lại tiểu tổ tuần tra ở ngay bên cạnh nhìn, nếu hắn thật sự dám động thủ đối phó Đạo Hài Tử, khẳng định sẽ dẫn tới liên tưởng không cần thiết.

Chu Phàm thở dài rời đi, loại đàn Bạch Du này, ở Mạch Khuyên còn có mấy đám, nhưng những quái quyệt này dám xuất hiện ở chung quanh Mạch Khuyên, sẽ không biết sợ hãi nhân loại, Chu Phàm tạm thời cũng không dám trêu chọc những đàn Bạch Du như vậy.

Ổn thỏa nhất vẫn là Hắc Du đi lẻ, thế cũng dễ đối phó hơn một chút.

Trong nháy mắt ba ngày trôi qua.

Chu Phàm xụ mặt, ba ngày này hắn chỉ thu thập được hai Hắc Du Quái Quyệt cùng với năm Bạch Du Quái Quyệt đi lẻ.

Hiệu suất như vậy khiến Chu Phàm rất không hài lòng, đúng là quá thấp.

Nhưng quái quyệt không phải nói xuất hiện là có thể xuất hiện, Chu Phàm muốn tích cực hơn cũng không được.

Hai Hắc Du Quái Quyệt cùng với năm Bạch Du Quái Quyệt đi lẻ đã là thành tích tốt nhất dưới nỗ lực của hắn rồi.

Còn có một chuyện khác mà Chu Phàm không ngờ tới là, bởi vì sự tích cực nỗ lực của hắn, mỗi lần quái quyệt xuất hiện đều đi trước làm gương, hành động của hắn lọt vào trong mắt đội viên tuần tra bình thường, được khen ngợi là Chu đội trưởng nhiệt tình.

Chỉ cần vừa có quái quyệt xuất hiện, Chu đội trưởng bất kể là ở góc nào, luôn sẽ ngay lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới, sau đó hô to một tiếng 'Cẩn thận, tránh ra, để ta'.

Hành động này của Chu đội trưởng, đúng là khiến bất kể là lão nhân hay là đội viên mới vào trong đội đều cảm thấy rất ấm lòng, đề thăng sĩ khí rất lớn.

Còn có một tin đồn thú vị lưu truyền ra trong đội, có một lần đội tuần tra phát hiện một Bạch Du Quái Quyệt muốn xông vào thôn, kết quả là Trứu Thâm Thâm đội trưởng tới trước, giao thủ với Bạch Du Quái Quyệt đó.

Sau khi Chu đội trưởng tới, vẫn giống như mấy lần trước, hô một tiếng 'Để ta'.

Nghe nói sau khi Trứu đội trưởng nghe thấy Chu đội trưởng nói 'Để ta', giống như bị kích thích gì đó, kiếm trên tay ngược lại còn nhanh hơn mấy lần, chỉ là mấy kiếm, hàn quang xẹt qua, đã chém Bạch Du Quái Quyệt thành mấy mảnh.

Chu đội trưởng lại oán trách một hồi, Trứu đội trưởng thì im lặng sầm mặt bỏ đi.

Việc này lưu truyền rất thậm trong đội, không ít đội viên đều lờ mờ đang suy đoán hành động lúc đó của Trứu Thâm Thâm đội trưởng là có ý gì.

Loại tin đồn thú vị này thậm chí sau đó truyền tới tai Chu Phàm, hắn bất đắc dĩ lắc đầu, hắn cũng không biết vì sao Trứu Thâm Thâm lại như vậy, lúc ấy hắn chỉ hô một câu để ta, Trứu Thâm Thâm lại giống như bị phản ứng kích động vậy, giết một Bạch Du Quái Quyệt mà hai mắt đỏ rực.

Có cần phải tới mức đó không... Chu Phàm thầm dè bỉu ở trong lòng, chỉ có thể quy kết đem chuyện này lên lần trước lần trước đoạt cơ hội so đấu của Trứu Thâm Thâm, nếu là như vậy, lòng dạ của người này cũng quá hẹp hòi rồi.

May mà chỉ là một con Bạch Du Quái Quyệt, nếu Hắc Du Quái Quyệt, vậy tổn thất rất lớn.

Có Trứu Thâm Thâm cướp quái quyệt với hắn, toàn bộ hành trình của Chu Phàm lại thần kinh căng thẳng, đáng tiếc ngày thứ ba cho tới khi tan trực, cũng không có thu hoạch gì.

Chu Phàm trở lại doanh địa, cùng hai người Lỗ Khôi, Trứu Thâm Thâm, làm công tác kiểm tra Trắc Quyệt Phù của đội viên.

Làm xong công tác vụn vặt khi tan trực, Chu Phàm đi đến thôn ngoài doanh địa.

Chỉ là hắn vừa ra khỏi doanh địa, phát hiện Trương Mộc Tượng đang lo lắng đi đi lại lại ở trước cửa doanh địa.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 29%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)