Ăn cơm xong, anh trai em gái kéo nhau đi quét tuyết, Cố Thanh Tranh ôm con trai mập mạp đứng cạch cửa sổ xem cảnh tuyết.
Tuy nhiên cô vẫn cảm thấy thiếu thứ gì đó, đúng rồi, câu đối xuân, ăn tết sao có thể không dán câu đối xuân.
Thư phòng có giấy đỏ, là cô mua dùng để dán cửa sổ, nhưng căn bản cô không rảnh để cắt giấy hoa, cho nên vừa khéo bây giờ có thể dùng để viết câu đối.
Xoạt xoạt vài nét bút, một câu đối xuân cứng cáp có lực đã hoàn thành.
Cố Thanh Tranh đặt đứa nhỏ mập mạp lên giường chơi, sau đó đi về phía cửa, nhìn anh hai đang quét tuyết trong sân nói: “Anh hai, dán câu đối xuân.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây