“Vì hai người đã cứu Hưng Đức mà, tất nhiên phải tiếp đón chu đáo rồi.” Lâm Tuyết nói như đó là điều hiển nhiên.
Lý Văn Thư nhẹ nhàng vỗ tay Lâm Tuyết: “Chẳng lẽ sau này chúng ta không qua lại nữa sao? Chuyện này có cần phải khách sáo thế không?”
Lâm Tuyết mỉm cười, sau đó bất chợt nghĩ ra điều gì đó, nói với Lý Văn Thư: “Thế này nhé, hai nhà chúng ta kết nghĩa làm thông gia. Sau này khi Hưng Đức lớn, thằng bé sẽ tự mình trả ơn gia đình em.”
Lời nói của Lâm Tuyết khiến Lý Văn Thư không khỏi bật cười, nhưng không muốn duy trì quan hệ quá khách sáo, cô liền đẩy trách nhiệm sang Giản Vân Đình: “Chị đi mà nói với Vân Đình, có lẽ Quách Đào nên hỏi thử anh ấy xem. Dù sao cũng chính anh ấy đã cứu Hưng Đức.”
Ở bên kia, Quách Đào nhìn Giản Vân Đình bế Gia Thiện, không khỏi trêu đùa: “Cậu làm bố bỉm sữa rồi à? Đi đâu cũng phải mang theo à?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây