Quách Hưng Đức nghe thấy tiếng động, liền quay đầu nhìn về phía hai người, sau đó miệng nhỏ cong lên, để lộ mấy chiếc răng nhỏ như hạt gạo, nhìn hai người cười ngọt ngào.
Trong tay cậu bé còn cầm thứ gì đó, Lý Văn Thư khẽ nói với Tiểu Triệu: “Chúng ta từ từ đi tới, rồi bế nó xuống, nhớ cười thân thiện nhé, đừng làm cậu bé sợ.”
Tiểu Triệu gật đầu như lâm đại địch, anh ta chưa từng bế đứa trẻ nào nhỏ như vậy, ngay cả khi ra trận đánh giặc, cũng không có nhiệm vụ nào gian nan như lần này.
Hơn nữa còn phải cười, Tiểu Triệu bình thường đều giữ khuôn mặt lạnh lùng không cho người lạ đến gần, anh ta thấy Quách Hưng Đức đang nghiêng đầu, tò mò nhìn mình, trong lòng Tiểu Triệu như đánh trống, miễn cưỡng cong môi cười một nụ cười có thể coi là nham hiểm.
Lần này thì dọa Quách Hưng Đức sợ đến mức nấc cụt, đầu rụt lại, cả người có xu hướng ngã ngửa ra sau.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây