Mạnh Lôi cười mà như không nhìn Trịnh Văn Cường. Cậu ta bị ánh mắt của Mạnh Lôi ép cho đến mức đổ mồ hôi lạnh, bàn tay đang nắm chặt tay Trịnh Văn Bân càng siết chặt hơn khiến Trịnh Văn Bân giật mình rụt tay lại.
Nhưng Trịnh Văn Cường nghĩ rằng bằng chứng duy nhất đã bị cậu ta “âm thầm” đá đi, nên cắn môi, giả vờ bình tĩnh, cố nở nụ cười đối diện với Mạnh Lôi.
“Chút nữa cháu sẽ được gặp chị của cháu.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau Trịnh Văn Cường. Cậu ta giật mình quay đầu lại, phát hiện bên cửa sổ có một người ngồi. Đó chính là một trong những người quan trọng của ngày hôm nay.
Mặt Trịnh Văn Cường lập tức tái nhợt, trông không khác gì bức tường trắng của phòng nghỉ. Còn Trịnh Văn Bân bên cạnh cảm nhận được không khí kỳ lạ, sợ hãi rụt cổ, dựa sát hơn vào anh trai.
“Anh ơi.” Trịnh Văn Bân đưa tay nắm lấy vạt áo của Trịnh Văn Cường, thấy hai người lớn trước sau đều nhìn mình bằng ánh mắt u ám, cậu ta sợ hãi kéo tay anh trai muốn bỏ chạy. Nhưng cậu ta không thể kéo nổi Trịnh Văn Cường. Cậu ta mím môi, giọng khàn khàn gọi Trịnh Văn Cường.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây