Văn Thư không nhìn thấy bản thân, chỉ có thể nhìn thấy Lâm Tuyết, chỉ thấy khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng của cô ấy lúc này giống như đang đeo một cái mũ trùm đầu của bọn cướp.
Văn Thư phì một tiếng bật cười, kết quả là trong miệng phun ra một đống bùn.
Từ trước đến nay Lâm Tuyết chưa từng mất mặt như vậy, khuôn mặt ủ rũ như sắp khóc đến nơi, nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy Văn Thư, làm sao còn khóc nổi nữa, trực tiếp phì một tiếng cũng bật cười.
Hai người nhìn đối phương cười ngặt nghẽo, mấy nam đồng chí cũng bất lực.
Hai nữ đồng chí này thật đúng là tâm lý vững vàng, ngã xuống mương kêu đến mức toàn thân đều là bùn đất, vậy mà còn có thể cười vui vẻ như vậy.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây