“Vân Đình? Vân Đình?” Giọng nói nhẹ nhàng của Lý Văn Thư kéo Giản Vân Đình ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh cúi đầu nhìn xuống Lý Văn Thư, thấy cô đang tò mò nhìn mình.
“Anh đang nghĩ về chuyện của chính ủy phải không? Hay là anh quay về trước đi?” Lý Văn Thư nghiêng đầu nhìn anh.
Cô biết chính ủy Vương và lữ trưởng Trương đã giúp đỡ Giản Vân Đình rất nhiều, giờ chính ủy gặp khó khăn, có lẽ anh nên về xem thế nào.
“Không sao, lát nữa anh viết thư trả lời chính ủy, hỏi xem có cần giúp gì không, nếu không cần thì anh sẽ ở nhà với em.” Giản Vân Đình lắc đầu, so với việc quay về thăm chính ủy, anh muốn ở đây chăm sóc vợ hơn.
Lý Văn Thư gật đầu, lúc này nghe thấy tiếng cửa mở, cô nghĩ thầm không xong rồi, liền ngả người tựa vào đầu giường, nhắm mắt lại, thả lỏng cơ mặt, như thể mình đã ngủ say.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây