“Tôi nghĩ tôi có thể làm được. Thời gian qua tôi đã học rất nhiều kiến thức liên quan đến quản lý.” Trương Tĩnh Mỹ ngồi thẳng lưng, nghiêm túc nhìn Lý Văn Thư.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô ấy, Lý Văn Thư bật cười, Trương Tĩnh Mỹ nhìn cô, dường như cảm thấy bức tường giữa cô ấy và Lý Văn Thư đã vỡ tan.
Trương Tĩnh Mỹ cười tươi, mắt cong lên nhìn Lý Văn Thư: “Bây giờ cậu vẫn sẵn lòng làm bạn với tôi chứ?”
“Tất nhiên rồi.” Lý Văn Thư gật đầu. Cô đang được tình yêu thương bao quanh, nên không sợ trao đi yêu thương thêm một lần nữa. Cô sẵn lòng tin tưởng Trương Tĩnh Mỹ lần nữa.
“Được rồi, hai người nói chuyện tâm sự xong rồi thì cùng ăn sáng nào.” Ba người mẹ đã thức dậy, nhìn thấy hai cô trò chuyện, thấy bà Giản bước vào phòng bệnh, tay cầm theo bữa sáng, liền lên tiếng ngắt lời họ.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây