Hoàn toàn khác với Lý Văn Thư, Lý Văn Thư cái gì cũng được, ra ngoài chơi cũng không hề đỏng đảnh, nữ đồng chí như vậy mới hợp khẩu vị của anh.
Vốn dĩ không khí cũng chưa đến mức căng thẳng như vậy, Giản Vân Đình vừa lên tiếng nói câu đó, Lâm Tuyết đã muốn khóc òa lên.
Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều có chút đau đầu.
Quách Đào khẽ kéo tay áo Giản Vân Đình, ra hiệu cho anh nói chuyện ôn tồn chút.
“Nữ đồng chí bọn em thể lực không tốt, chơi một lúc là thấy mệt, rất bình thường, mấy anh vào chơi đi, em với chị Lâm Tuyết ngồi đây nói chuyện một lát.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây