Trương Mỹ Liên nghe vậy, trong lòng không khỏi hoảng hốt.
“Tâm Nhu nó sao có thể làm ra loại chuyện này chứ? Từ nhỏ đến lớn chúng ta chưa từng bạc đãi nó, ngược lại là Văn Thư, con bé từ nhỏ đã phải chịu biết bao nhiêu khổ cực?”
Tục ngữ có câu, con cái biết khóc sẽ có kẹo ăn, cho dù là như vậy cũng không thể bỏ bê đứa con ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Lý Văn Thư đối với bọn họ ít đòi hỏi, bọn họ liền bỏ bê con gái ruột, vậy cũng quá đáng lắm.
Nghe Trương Mỹ Liên nói như vậy, Lý Quốc Bang bọn họ đều im lặng.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây