Giản Tâm Nhu nghĩ rằng chỉ cần cô ta nhất quyết không thừa nhận, Hứa Đông cũng không thể làm gì mình. Nghĩ vậy, trong lòng cô ta càng thêm tự tin.
Cô ta cúi đầu, người khác không thấy được vẻ mặt của cô ta, nhưng nghe giọng nói có chút nghẹn ngào: “Hứa Đông, tôi không biết tôi đã làm gì để cậu vu oan cho tôi như vậy. Nhà tôi đâu thiếu tiền, làm sao có thể lấy đồ của cậu được?”
Nghe đến đây mà Giản Tâm Nhu vẫn không chịu thừa nhận, lại còn có người bênh vực cô ta, Hứa Đông tức không chịu nổi.
Cô ấy hừ lạnh một tiếng, đưa tay định lục ngăn kéo của Giản Tâm Nhu: “Ai mà biết cậu nghĩ gì. Có đồ hay không, kiểm tra là biết ngay.”
“Cậu đừng động vào đồ của tôi!”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây