Giản Vi Quốc đập mạnh tờ rơi xuống bàn, giọng nói vang lên khắp căn phòng rộng lớn.
Cụ Giản nhíu mày, đeo kính lên và xem xét tờ rơi cẩn thận, sau đó trầm giọng hỏi: “Chuyện này, các con có đến gặp Văn Thư để nói chuyện không?”
“Nói chuyện ư? Cô ta chẳng muốn nói chuyện với chúng con, bây giờ cả trường đều biết rồi, Tâm Nhu cũng không dám đến trường nữa.”
Cao Thúy Lan giận dữ tiếp lời.
Ông cụ Giản hít sâu một hơi, suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Chuyện này các con không cần tìm bố, điều cần làm nhất là xác minh những điều viết trên đó có thật hay không. Nếu là thật, các con nên nghĩ đến việc giáo dục lại con cái.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây