“Tại sao em phải lao vào trước mặt anh như vậy?” Giản Vân Đình mắng nhỏ, rõ ràng trong giọng nói có một chút tự trách.
Nếu như anh có thể giải quyết ba tên này trước khi Lý Văn Thư đến, thì cô đã không phải chịu vết thương này.
Lý Văn Thư vừa mở miệng, không kìm được mà phun ra một ngụm máu.
“Chỉ cần người bị thương không phải là anh, thì em không sao cả.”
“Em…” Nhìn bộ dạng của cô, Giản Vân Đình muốn trách mắng cũng không biết nói gì.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây