Nghĩ đến khả năng này, Lý Văn Thư chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, da đầu tê dại, tất cả lông tơ trên người đều dựng đứng.
Một lúc lâu không nghe thấy Lý Văn Thư nói gì, Giản Vân Đình không khỏi liếc nhìn cô: “Sao vậy? Em không vui à?”
Lý Văn Thư không dám ngẩng đầu, trả lời qua loa: “Không có gì, chuyện này có gì đáng để giận đâu. Em không để tâm.”
Giản Vân Đình đưa tay xoa đầu cô.
“Vậy thì tốt. Em yên tâm, những lời người khác nói anh sẽ không tin.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây