Nói chuyện vài câu, Giản Vi Quốc càng cảm thấy đứa con gái nuôi này đã tiến bộ hơn trước, không những trở nên rộng rãi hơn mà còn thông minh hơn nhiều, không còn cái dáng vẻ kém cỏi như trước đây nữa. Quan trọng nhất là đứa trẻ này biết quan tâm đến người khác.
Mọi người trò chuyện vui vẻ, còn Giản Tâm Nhu ngồi bên cạnh nghe mà chẳng nuốt nổi cơm. Ăn xong bữa, Giản Tâm Nhu tức giận đến mức quăng tay bỏ đi, ai ngờ Lý Đa Mỹ lại lập tức đứng lên giúp dọn dẹp bàn.
“Dì ơi, để cháu giúp dì dọn bàn, nếu không lát nữa dì còn phải đi làm, vất vả lắm.”
Nghe vậy, Giản Tâm Nhu suýt tức điên, chân vừa bước ra ngoài liền chựng lại, lúng túng đứng sững ở đó. Lúc này mà quay lại dọn dẹp, chẳng phải trông quá giả tạo sao? Cắn răng chịu đựng, cô ta đi thẳng vào trong đeo cặp sách lên.
“Đa Mỹ, tôi phải đi học rồi, có muốn đi cùng không?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây