Nếu không biết thì thôi, bây giờ biết rồi, trong lòng đương nhiên cảm thấy bất an.
Trương Mỹ Liên gật đầu: “Con đi đi.”
Lý Văn Thư ra ngoài tìm một trạm điện thoại công cộng, gọi thẳng cho Giản Vân Đình. Nhân viên trực tổng đài tiếp điện thoại, nhưng Giản Vân Đình đã ra ngoài, không thể đến nghe máy.
Lý Văn Thư không cam lòng, cô đứng đợi bên cạnh bốt điện thoại, nghĩ rằng đợi một lát rồi gọi lại. Lúc này trong lòng cô rất bất an, về nhà cũng không yên.
Đợi khoảng hơn một giờ, cô lại gọi lại. Lần này sau khi chuyển mấy lần, cuối cùng cũng chuyển đến chỗ của Giản Vân Đình.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây