“Con gái tôi trong sáng, đứa con gái ngoan nhà ai lại thèm nhìn cái thứ rác rưởi nhà các người, tôi khinh!”
“Con trai tôi dù thế nào đi nữa, ít nhất nó dám làm dám chịu. Con cái nhà ai thì người đó rõ nhất, nếu không phải con gái bà xúi giục con tôi đi gây thương tích, tôi sẵn sàng quỳ xuống nhận sai với bà!”
Mẹ Chu tức giận nói, con trai của ai mà chẳng là bảo bối của người làm bố mẹ, làm sao để Cao Thúy Lan bôi nhọ như vậy?
“Còn cô thì sao?” Mẹ Chu khinh thường nhìn Lý Tâm Nhu: “Bây giờ mọi người đều đang nhìn đây, cô dám thề rằng mình chưa bao giờ xúi giục con trai tôi đi gây chuyện không? Giản Tâm Nhu, cô dám thề không? Nếu cô làm như vậy, cô sẽ gặp quả báo.”
Giọng của mẹ Chu vốn đã lớn, bây giờ còn đang trong cơn giận, hàng xóm xung quanh trong khu gia đình đều nghe thấy, thậm chí những người đang nghỉ ngơi trong nhà cũng ló đầu ra nhìn.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây