“Tôi đến đây mua đồng hồ cho Văn Thư.”
Ánh mắt của Lý Tâm Nhu lướt qua Lý Văn Thư bên cạnh, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Anh Vân Đình, có lẽ anh chưa biết nhỉ, chị Văn Thư đã xúi giục bố mẹ nuôi của em gửi em về quê, suýt nữa làm em mất mạng.”
Giản Vân Đình không ngờ rằng Lý Tâm Nhu lại nói những lời đó ở đây, trong lòng cũng cảm thấy buồn cười và chán ngán. Thật sự nghĩ rằng những việc mình làm không ai biết sao? Còn ở đây đóng vai đáng thương, người phụ nữ này thật khiến người khác buồn nôn.
“Làm sao có thể nói là do Văn Thư hại cô? Vốn dĩ cô không phải con của nhà họ Lý, việc gửi cô trở về cũng là lẽ phải thôi mà.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây