Nhìn thấy lông mày nhíu chặt của Giản Vân Đình, lúc này Lý Văn Thư mới nhận ra mình đã được cứu, bờ vai theo bản năng thả lỏng.
“Ai ngờ lại gặp phải chuyện này.”
Giản Vân Đình liếc nhìn Trương Tĩnh Mỹ bên cạnh, cô gái nhỏ đã bị dọa sợ đến mức không nhẹ.
“Đi thôi, anh đưa hai người đi ăn cơm trước đã, có gì vào quán rồi nói.”
Trương Tĩnh Mỹ nhìn Giản Vân Đình, nghĩ đến động tác lúc nãy của anh, không khỏi lộ ra vẻ mặt sùng bái.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây