Con gái ai mà chẳng thích đẹp? Nhìn tủ đầy ắp vải bông cùng vải terylene, trong lòng không khỏi cảm thán.
Lý Tâm Nhu chú ý tới ánh mắt của cô ấy, khinh thường đảo mắt.
“Nhìn cái gì mà nhìn, nhìn nữa cũng không phải của mày, tao nói cho mày biết, mày đừng có lúc tao không có ở đây mà lén lút mặc quần áo của tao, tao thấy bẩn.”
Trước kia ở thành phố còn kiêng dè một chút, giờ ở nông thôn, ngoại trừ nể mặt Lý Đại Cương, còn lại cô ta chẳng coi ai ra gì.
Trong mắt cô ta, em gái và mẹ đều là những người cực kỳ nghèo hèn, cho dù có quan hệ huyết thống, cô ta cũng không thể nào thích họ được.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây