Lý Tâm Nhu cuống lên, vốn tưởng người nhà không tha thứ cho cô ta, nhiều nhất là cho cô ta chút hình phạt, ít nhất vẫn có thể sống ở nhà.
Không ngờ bọn họ lại nhẫn tâm như vậy, thế mà muốn đưa cô ta về quê.
Hai kẻ quê mùa đó cô ta đã từng gặp qua, người phụ nữ thì cam chịu, tuổi còn trẻ mà nếp nhăn trên mặt còn nhiều hơn cả bà lão tám mươi tuổi, còn người đàn ông thì mặt mũi bặm trợn, nhìn là biết không phải người tốt tính, sợ là còn đánh người.
Bản thân mà trở về gia đình như vậy, cả đời coi như xong rồi.
Thấy cô ta từ hôn mê nhanh chóng tỉnh lại, mọi người trong lòng càng thêm thất vọng, đến nước này rồi, còn giở trò vặt, thật sự coi mọi người đều là kẻ ngốc.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây