Tiêu Hoài Thư vừa đến đại viện, Phương Ánh Thu đã đứng đợi anh ấy ở cửa.
“Nhà họ Hứa cách đây rất xa, em nói để em đến đón anh, anh còn không chịu.”
Tiêu Hoài Thư cười nói: “Vậy lát nữa em đưa anh về nha.”
Phương Ánh Thu cố ý trêu chọc anh ấy: “Mơ thật đẹp, anh tới như thế nào thì về như vậy, vừa hay có thể rèn luyện cơ thể.”
Thấy trên xe đạp treo rất nhiều thứ, không có quà quá đắt tiền, Phương Ánh Thu cho Tiêu Hoài Thư một ánh mắt tán thưởng.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây