Đại Đường Bất Dạ Thành*.
(*Đây là một khu phố sầm uất nằm ở thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc, còn được gọi là Đại Đường Không Đêm.)
Mặt trời vàng rực chìm dần về phía tây, kéo theo ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn biến mất dưới đường chân trời. Đêm tối chưa kịp bao phủ, đã bị ánh sáng đột ngột từ những dải đèn chiếu xuyên qua, từng con phố lần lượt được thắp sáng lên, từ trên cao nhìn xuống giống như những dải bạc uốn lượn, ánh sáng rực rỡ.
Trang Đông Khanh bước vào trong vùng ánh sáng, tâm trí cũng như những dải đèn sáng chói kia, đầy ảo giác.
Cậu vỗ nhẹ vào đầu mình, đầu óc còn hơi choáng váng.
Ba chai bia vẫn là quá nhiều đối với cậu.
“Không lừa cậu đâu, đẹp lắm đúng không?”
Trang Đông Khanh gật đầu.
Lão Tam: “Đi thôi, chúng ta đi đến Quảng Nguyệt Lâu.”
“Là của cậu tôi mở.”
“Đã nói là sẽ đãi mọi người ăn uống thoải mái, anh em tôi nói được làm được!”
Tiếng trêu đùa của hai người bạn cùng phòng vang lên, nhưng mơ hồ, như thể có một lớp màng ngăn cách, Trang Đông Khanh lắc đầu một cái, tâm trí trở nên tỉnh táo hơn một chút.
Đột nhiên vai cậu bị đè xuống, Lão Tam ôm lấy Trang Đông Khanh nói, “Khanh Khanh, cậu đừng lo gì hết, mấy ngày này ở đây cứ mặc sức mà chơi.”
“Coi nơi này như nhà mình đi.”
“À đúng rồi, trước khi nghỉ học không phải cậu còn nói muốn yêu đương sao? Đúng dịp, tôi có một người anh em cũng thích con trai, tối nay tôi sẽ giới thiệu cậu ấy cho cậu làm quen tí...”
“Không nói những cái khác, chỉ riêng cái mặt cũng đủ khiến người khác chú ý đấy...”
Lão đại chen vào một câu: “Cái tiểu thuyết mà trước đây cậu đề cập không hay hả, chẳng nghe cậu nhắc đến nữa, nhưng tôi gần đây lại tìm được một cuốn mới, mở đầu là kết đan rồi phi tiên, đọc đã lắm-”
Lão Tam ôm lấy Trang Đông Khanh loạng choạng mà đi, còn tiếng lải nhải của Lão Đại lại bị sự xóc nảy làm cho mơ hồ hơn.
...
Lại thêm hai chai bia nữa chui vào bụng, đèn lồng của Quảng Nguyệt Lâu trong mắt Trang Đông Khanh đã nhiều hơn gấp đôi.
Cồn không có tăng thêm lòng dũng cảm, trước khi bạn của Lão Tam đến, Trang Đông Khanh đã sợ mà trốn đi vệ sinh.
Trên đường trở về, tay trái cậu nắm lấy tay phải, mồm không ngừng lẩm bẩm: phải rộng rãi, phải giữ hình tượng, đừng lo lắng, coi như là làm quen với một người bạn...
Tay trái đột nhiên đấm vào lòng bàn tay phải, “Đúng rồi, chỉ là làm quen với một người...”
Câu nói chưa dứt, chân dưới đột ngột hụt xuống.
Khung cầu thang làm bằng gỗ cứ thế càng lúc càng phóng đại trong mắt Trương Đông Khánh.
Rầm.
Đau quá đi.
*
Mặt trăng tròn treo cao, tỏa ánh sáng bạc dịu dàng xuống thế gian.
Vương triều Đại Thịnh, kinh thành, trong Quảng Nguyệt Đài.
Trong đại sảnh tầng một, một giai nhân ngồi trên cao, tay ôm đàn tì bà, nửa mặt bị che khuất, khi đàn đến đoạn căng thẳng thì nhanh chóng gảy dây đàn, theo nhịp đàn vũ nữ uyển chuyển, uốn người rồi quay vòng, tiếng nhạc mỗi lúc một nhanh, tốc độ càng cao, đột nhiên một tiếng long trời lở đất vang lên, tay áo dài như hoa vung lên, vũ điệu mềm mại, tiếng ca nhẹ nhàng, vang vọng không ngừng bên tai.
Người xem dưới đài vỗ tay tán thưởng.
Một bàn khách ngồi trong không khí náo nhiệt này, nâng ly cạn chén, chơi trò uống rượu, làm thơ đối đáp, vui vẻ không gì sánh bằng.
“Hay.”
Tầng hai, trong một phòng riêng, một thanh niên mặc trang phục lộng lẫy vỗ tay.
Lời khen ngợi của thanh niên vừa dứt, mọi người trong bữa tiệc liền phụ họa theo, nhất thời, tiếng khen ngợi không ngừng vang lên.
Chỉ có người nam tử áo đen ngồi đối diện thanh niên, tuy cũng vỗ tay mấy cái, nhưng nét mặt lại lãnh đạm.
“Món ăn có vừa miệng không?” Thanh niên quay đầu hỏi đối phương.
“Thái tử nói đùa, Đông Cung mở tiệc chiêu đãi, làm sao có chỗ nào tệ được.”
Nam tử mặc áo đen đáp, giọng điệu không cao không thấp, tuy nói là tốt, nhưng cũng không có lấy một nụ cười.
Thanh niên, cũng chính là thái tử của Đại Thịnh, không cảm thấy gì lạ, vẫn giữ vẻ hòa nhã đáp lại: “Nếu ngươi cảm thấy tốt thì chính là tốt, giờ ai mà chẳng biết Định Tây Vương đang chiếm được lòng hoàng đế, lần này để mời được ngươi, quả thật không dễ dàng.”
Lời nói cuối cùng mang theo chút trách móc, khiến không ít người trong bàn tiệc liếc nhìn nhau, rồi nhìn về phía người nam tử áo đen, hiện giờ Định Tây Vương Sầm Nghiễn đang ở thế mạnh, mặc dù không dám nói thẳng, nhưng ánh mắt có chút trách cứ hắn không biết tốt xấu.
Sầm Nghiễn chỉ giả vờ không nhìn thấy.
Sau khi hàn huyên vài câu, âm thanh ca múa lại vang lên trong đại sảnh, thu hút ánh mắt của thái tử.
Khi mọi người đều chìm đắm trong tiếng nhạc ca múa, Sầm Nghiễn vẫy vẫy tay với người theo hầu, khẽ thì thầm vài câu. Đồng tử người hầu hơi co lại, nét mặt lại không hề thay đổi, y cúi đầu cung kính lui xuống dưới. Chờ khi quay trở lại, nhân lúc bày món ăn cho Sầm Nghiễn, ly rượu trên bàn một cái chớp mắt liền đổi vị trí.
Chẳng bao lâu, Sầm Nghiễn thuận lợi rời tiệc.
Hắn vừa đi không lâu, tùy tùng của Sầm Nghiễn cũng theo sau mà bước ra ngoài.
Ra khỏi phòng riêng, nhưng không đi sang phòng khác, y nhanh chóng bước về phía các phòng trên tầng, đến một khúc rẽ, thấy một thân hình cao lớn ẩn trong bóng tối, đến gần nhìn thấy đôi mắt sâu mũi cao, chính là Sầm Nghiễn.
Người hầu nhanh chóng bước tới: “Chủ tử!”
Dưới ánh nến mờ, Sầm Nghiễn đứng trong bóng tối, mặc dù vẫn không có biểu cảm trên mặt, nhưng phần gò má của hắn dưới ánh đêm không thể che giấu được một chút ửng hồng, lộ ra một chút vẻ bối rối của hắn trong thời khắc này.
Nhìn cái là thấy không bình thường chút nào.
“Triệu Gia đã đi thuê phòng trước rồi, cũng đã sai người cưỡi ngựa nhanh quay về phủ gọi người, rượu cũng đã mang tới, chủ tử ngài, ngài có ổn không?”
Vừa nói, y liền muốn đưa tay ra đỡ.
Sầm Nghiễn vung tay đẩy ra, mở miệng, giọng hơi khàn, “Không sao cả, dẫn đường.”
Dọc theo đường đi, người hầu liên tục quay lại, khẽ hỏi, “ Ngài có thể nhận ra đây là loại độc gì không?”
Đúng vậy, trên bàn tiệc, điều Sầm Nghiễn nói với y không phải gì khác, mà là “Rượu không đúng, có độc.”
Sầm Nghiễn lắc đầu, chỉ thúc giục, “Đi nhanh một chút.”
Người hầu đành phải tăng tốc bước đi.
Khi vào phòng riêng, bên trong đã có thầy thuốc của vương phủ, Triệu Gia đã xếp sẵn kim châm, chỉ đợi Sầm Nghiễn ngồi xuống bắt mạch rồi phân biệt độc.
Sầm Nghiễn đưa tay ra, Triệu Gia bắt lấy mạch của hắn, chăm chú lắng nghe, mi tâm dần nhíu lại.
“Thứ đựng thuốc đó đâu?”
“Ở đây, ở đây.”
Người hầu lấy ra chén rượu, Triệu Gia cần lấy đặt dưới mũi ngửi qua, rồi đưa lại gần ngọn nến để nhận diện kỹ càng.
Một lát sau, Triệu gia lấy một cây kim châm quệt vào rượu, người hầu thấy kim không đổi màu: “Không có độc?”
Triệu Gia chỉ lắc đầu.
Lại đặt chén rượu lên nến, một lát, phần rượu còn sót lại bị ngọn lửa làm nóng, phát ra mùi khét nhẹ như lông vũ cháy.
“Cái này...”
Triệu Gia nhíu mày, quay sang hỏi Sầm Nghiễn, “Vương gia có cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, thân thể nóng lên không?”
Sầm Nghiễn gật đầu, “Phía dưới bụng như có gì đó đang cháy.”
Triệu Gia cầm kim châm, châm vào mấy chỗ ở trên người Sầm Nghiễn, kim châm lướt qua phần rượu vẫn không đổi màu, nhưng khi lấy kim từ người Sầm Nghiễn ra, chạm vào nhiệt độ, kim liền biến đen một nửa.
Người hầu lo lắng, “Triệu gia, rốt cuộc là loại độc gì?”
Triệu gia cau mày, sau khi rút kim châm khỏi người Sầm Nghiễn, rồi mới mở miệng: “Nếu lão phu đoán không sai, đây chính là một loại tình độc.”
Người hầu ngừng thở.