Chú thích; 1 trăm vạn NDT = 1 triệu NDT = 3.431.725.649 VND. Tỷ giá 22/4/2021)
Chủ căn biệt thự này là Điền Phúc Sinh, hơn 40 tuổi, vóc dáng trung bình, từng tốt nghiệp đại học Oxford loại giỏi, sau khi tốt nghiệp liền tạo dựng một công ty sản xuất kỹ thuật cao, và trở thành tổng giám đốc.
Điền Phúc Sinh quần áo chỉnh tề, phong thái đĩnh đạc, cử chỉ ưu nhã, rất có khí chất của người lãnh đạo, so với Chu Bàn Tử một người tùy tiện, cử chỉ khiếm nhã, không câu nệ lễ nghĩa, tình cách hoàn toàn trái ngược, lúc đầu Trương Vĩ còn sợ hai người không thế nói chuyện, không ngờ lại ngoài dự tính của hắn.
Một bên khởi nghiệp là nhờ vào việc sản xuất rùa biển kỹ thuật cao, một bên lại nhờ việc kinh doanh than đá mà trở nên giàu có, cuộc sống lẫn công việc của hai người căn bản không có chút gì liên quan, nhưng cả hai lại nói chuyện vô cùng ăn ý, hơn nữa đối với việc sản xuất kỹ thuật cao Chu Bàn Tử lại vô cùng hứng thú.
Thật ra, mỏ than đá của Chu Bàn Tử gần đây cũng sắp cạn kiệt, một khi việc khai thác than đá hoàn thành, Chu Bàn Tử nhất định phải chuyển qua phát triển sản xuất, mà hắn quan tâm nhất lại chính là ngành sản xuất kỹ thuật cao, đối với phương diện này về chuyên môn cũng đã nghiên cứu qua.
Vì vậy, Chu Bàn Tử đối với Điền Phúc Sinh thái độ vô cùng tôn kính, còn Điền Phúc Sinh cũng không nghĩ Chu Bàn Tử lại có nhiều kiến thức về sản xuất kỹ thuật cao như vậy, nếu biết có lẽ đã nhìn Chu Bàn Tử bằng con mắt khác.
Người có tiền mua nhà đơn giản hơn người bình thường nhiều, vì họ có tiền, nên sẽ không so đo tính toán về giá cả, chỉ cần thích lập tức sẽ quyết định mua, nhất là khi khách hàng cùng chủ nhà đều là người kinh doanh hoặc có ý muốn hợp tác, thì tỷ lệ ký kết hợp đồng thành công cực kỳ lớn.
Tình hình của Điền Phúc Sinh và Chu Bàn Tử hiện tại cũng giống vậy, Điền Phúc Sinh hy vọng công ty có thêm vốn đầu tư, ngày càng lớn mạnh, còn Chu Bàn Tử lại đang chuẩn bị đi vào kinh doanh, trên tay nắm giữ số vốn lưu động lớn, hai người còn có thế nói chuyện hợp ý như vậy, chỉ tiếc gặp nhau quá muộn.
- Chu tiên sinh, không nghĩ anh đối với nghề này lại hiểu rõ như vậy, hy vọng có cơ hội cùng anh hợp tác. Điền Phúc Sinh khảng khái nói.
- Điền tiên sinh, so với anh tôi nhỏ hơn hai tuổi, nếu như không chê, tôi gọi anh một tiếng Điền huynh, anh gọi tôi Chu Bàn Tử là được rồi.
Chu Bàn Tử tùy tiện nói.
Chu Bàn Tử người này tuy không học hành gì nhiều, nhưng đang cùng người khác trao đổi nên rất thành tâm, tuy lời nói của hắn nghe có hơi thô thiến, nhưng vô hình làm cho quan hệ của hai người trở nên thân thiết hơn, đơn giản mà nói, đây giống như một thủ đoạn gian xảo.
- Được, tôi đây lớn hơn, phải gọi cậu một tiếng Chu Bàn Tử rồi, ha ha. Điền Phúc Sinh cao giọng nhoẻn miệng cười, nhìn đồng hồ một chút, nói. – Chu lão đệ, chúng ta vừa gặp mà như đã quen, buổi tối lão ca mời, các vị phải cho tôi chút mặt mũi đấy.
- Đệ cũng muốn thỉnh giáo Điền huynh một chút về sản xuất kỹ thuật cao, bữa cơm này nhất định phải đi, nhưng bữa cơm này đệ mời, coi như là trả học phí cho Điền huynh.
Chu Bàn Tử có thế nói là khéo léo, cũng rất cẩn thận.
Trương Vĩ ngay từ đầu thấy Điền tiên sinh cùng Chu Bàn Tử nói chuyện rất ăn ý, trong lòng vô cùng thoải mái, sau đó lại phát hiện hai người này tuy càng nói càng hợp, nhưng vẫn nói chuyện công việc, dường như quên mất chuyện muốn mua nhà, trong lòng Trương Vĩ không khỏi có chút bực bội.
Nhưng Trương Vĩ cũng không thế hiện ra, chỉ không biết nên nói gì vào lúc này, may mà Lưu Vũ Nhu ở bên cạnh, mở miệng trước, hỏi: – Bàn ca, anh không phải muốn bồi thường cho chị dâu nên mới đến mua nhà sao? Sao chỉ bàn chuyện công việc thôi vậy.
Lưu Vũ Nhu nói câu này vừa đúng lúc, không chỉ nịnh bợ Ngô Thiến, lại còn giúp Trương Vĩ một tay, có thế nói là nhất cử lưỡng tiện, dù Chu Bàn Tử có không thích, cô cũng không quan tâm, dù sao cô cũng nắm được điểm yếu, không sợ Chu Bàn Tử dám làm gì cô.
- Nói cũng đúng, Điền huynh, chúng ta hôm nay bàn chuyện chính trước vậy! Đệ muốn mua căn nhà này của huynh, tặng cho vợ nhân ngày sinh nhật có được không?
Chu Bàn Tử bây giờ thật không dám đắc tội với Lưu Vũ Nhu, lại thấy vợ mình cũng không kiên nhẫn nữa, liền chuyển chủ đề.
- Chuyện này cũng dễ thôi, Chu lão đệ muốn mua, cứ nói thẳng là được!
Điền phúc sinh có chút hào sảng phất phất tay, nói.
- Điền huynh, cứ theo giá cả là năm triệu đi! Huynh thấy có được không?
Chu Bàn Tử nghĩ, báo ra một cái giá vừa phải không cao cũng không thấp.
- Khó mà làm được! Điền Phúc Sinh xụ mặt nói: – 50 triệu nhiều lắm, 4800 vạn được rồi, số này cũng cát lợi, chúng ta hai bên cũng vui vẻ.
- Được, cứ làm theo lời Điền huynh, xem như đệ mua rẻ của huynh.