Lúc này, Chu Bàn Tử gương mặt như đưa đám, lo sợ bất an, còn Ngô Thiến ở lầu hai xem phòng lại vô cùng thích thú, nhìn từ trái sang phải, nhìn hết lần này đến lần khác, thậm chí sau khi nhìn xong lầu hai, còn chủ động leo lên lầu ba quan sát, đương nhiên là đối với căn biệt thự này cũng có chút động tâm.
Trương Vĩ thấy đúng thời cơ, đi ra phía trước hỏi:
- Tẩu tẩu, tẩu thấy căn nhà này thế nào?
- Nhà cũng không tệ lắm, chỉ là giá có chút đắt.
Ngô Thiến trầm tư một lát, cau mày nói.
- Tẩu tẩu, nếu như cảm thấy hài lòng với căn nhà này, nhưng còn ngại giá cả hơi đắt, chúng ta có thế đợi chủ nhà về rồi cùng nói chuyện, thuyết phục chủ nhà giảm giá xuống một chút.
Trương Vĩ thử dò xét nói.
- Tôi cũng không phải ngại giá tiền hơi cao, chỉ là cảm thấy bỏ năm sáu chục triệu mua một căn nhà, có chút xa xỉ.
Ngô Thiến nói.
- Ở thành phố mua nhà chỉ có lợi chứ không bao giờ bị thiệt, chị mua nhà này với giá tiền cao cũng không sao, nhà này trong tương lai bán ra càng nhiều tiền hơn, cũng coi như là một loại đầu tư.
Trương Vĩ phân tích nói
- Cho nên mới nói chị vừa rồi đắn đo, hoàn toàn là dư thừa.
- Trương Vĩ, mặc dù cậu nói cũng có lý, nhưng bỏ ra năm sáu chục triệu mua nhà, cũng không phải là con số nhỏ, tôi cảm thấy nên suy nghĩ thêm một chút.
Ngô Thiến chần chờ một lúc nói.
- Tẩu tẩu, đây chính là lần đầu tiên Bàn ca tặng quà cho tẩu, hơn nữa còn hao tâm đi lựa chọn, nếu tẩu không nhận nhất định sẽ làm cho Bàn ca tổn thương, chỉ sợ sau này chưa chắc sẽ muốn tặng quà cho tẩu nữa.
Trương Vĩ thấy Ngô Thiến có chút do dự, quyết định phải thuyết phục cho bằng được, nếu không một khi trì hoãn, chuyện này có thế không giải quyết được.
Không có người phụ nữ nào không thích lãng mạn, cũng không có người phụ nữ nào không thích chồng mình tặng quà, Ngô Thiến vừa nghe Trương Vĩ nói câu này trong lòng có chút dao động, kết hôn mười mấy năm qua Chu Bàn Tử tuy rằng vẫn đối với cô rất tốt, nhưng kết hôn lâu như vậy tình cảm vợ chồng cũng phai nhạt dần, Chu Bàn Tử này lần đầu tiên muốn tặng quà, nếu nói trong lòng không chút hứng thú thì đúng là đang nói dối.
Trương Vĩ nói câu này làm cho Ngô Thiến cũng có chút suy nghĩ, cô ta cũng sợ nếu bản thân mình từ chối quà của Chu Bàn Tử, có thế làm cho Chu Bàn Tử tổn thương, sau này nhất định không muốn tặng quà nữa, lúc đó có hối hận cũng không kịp, huống chi 50 triệu tuy không phải ít, nhưng so với giá trị bản thân thì mấy chục triệu có là gì.
- Được, nhà này tôi cũng rất thích, lập tức mua lại!
Ngô Thiến cùng Chu Bàn Tử gầy dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, cũng là một người phụ nữ rành đời, nếu như đã cân nhắc lợi hại, cũng sẽ không chần chừ, trực tiếp đáp một tiếng.
- Tốt, tôi cũng nên đi liên lạc với chủ nhà.
Nghe Ngô Thiến đáp, Trương Vĩ trong mắt lóe lên một chút tia sáng, nỗ lực kìm nén niềm vui trong lòng, để bình tĩnh một chút, cố ý thấp giọng nói.
Trương Vĩ xoay người đi sang một bên chuẩn bị gọi điện thoại, lại thấy Lưu Vũ Nhu mang dép lê lẹp xẹp đi lên, Trương Vĩ trên mặt đột nhiên biến đổi, tuy rằng Trương Vĩ không biết Lưu Vũ Nhu đến có mục đích gì, nhưng hiện tại Ngô Thiến đã đồng ý mua nhà rồi, Trương Vĩ sợ Lưu Vũ Nhu lỡ miệng nói ra, nhất là quan hệ giữa Lưu Vũ Nhu với Chu Bàn Tử, như vậy những việc nãy giờ Trương Vĩ làm coi như đổ xuống sông.
Trương Vĩ bước nhanh hai bước, đến trước cầu thang, ngăn Lưu Vũ Nhu lại, khiến cô không thế leo nốt bậc thang cuối cùng, đồng thời ra hiệu, tỏ ý muốn cô đi xuống.
Lưu Vũ Nhu thấy Trương Vĩ chắn trước người cô, lại không ngừng ra hiệu, khiến cô không khỏi nhíu mày, cũng không trả lời Trương Vĩ, nghiêng người lách qua Trương Vĩ, bước lên lầu ba.
- Vũ Nhu, em lên đây thật đúng lúc, anh cũng đang muốn tìm em, nói chuyện với anh một chút!
Trương Vĩ một bên ngăn Lưu Vũ Nhu, một bên cố ý nói cho Ngô Thiến nghe.
- Có chuyện gì, anh nói ở đây đi!
Lưu Vũ Nhu không chút phối hợp nói.
Trương Vĩ vừa nói xong, thấy Lưu Vũ Nhu vẫn đang cố ý muốn lên lầu, thậm chí còn muốn lách qua người hắn, sắc mặt Trương Vĩ không khỏi trầm xuống, hắn hiện tại không muốn Lưu Vũ Nhu cùng Ngô Thiến ở chung một chỗ, tay trái giữ tay Lưu Vũ Nhu, tay phải vòng qua eo cô, ôm lấy thân hình mảnh mai của cô, kéo đi, cưỡng ép cô đi xuống dưới.
- Trương Vĩ, anh muốn làm gì! Còn không mau buông tôi ra.
Lưu Vũ Nhu bị Trương Vĩ kéo xuống lầu dưới, giãy dụa nói.
- Lưu tiểu thư, câu này phải là tôi hỏi cô mới đúng, cô cuối cùng là muốn làm gì!
Trương Vĩ nhíu mày nói.