Lưu Vũ Nhu thấy Ngô Thiến cùng Trương Vĩ lên lầu, cũng tự giác đi theo, nhưng bị Chu Bàn Tử giữ cánh tay lại, nhẹ giọng hỏi:
- Em đi lên làm cái gì!
- Biệt thự này là tôi bảo Trương Vĩ tìm đấy, dựa vào cái gì mà tôi không thế đi lên!
Lưu Vũ Nhu đôi mắt khẽ đảo, hừ một tiếng nói.
- Tiểu tổ tông, em đừng đi theo náo loạn, em bây giờ rời đi trước, tối nay anh đến tìm em!
Chu Bàn Tử nói.
- Dựa vào cái gì mà bảo tôi đi! Tôi có quan hệ với anh sao?
Lưu Vũ Nhu lạnh lùng nói.
- Tại sao không có quan hệ chứ! Tôi với em không phải…
Chu Bàn Tử vừa muốn mở miệng, cảnh giác nhìn lên lầu hai một cái, liền đem lời muốn nói nuốt vào trong bụng.
- Nói đi, tôi là cái gì của anh!
Lưu Vũ Nhu thấy Chu Bàn Tử như con gà trống bị véo vào cổ, trên mặt lộ ra vẻ châm chọc:
- Ngay cả quan hệ của chúng ta anh cũng không dám nói, đi theo loại người như anh có thể có tiền đồ sao! Sau này hai người chúng ta không liên quan gì đến nhau!
- Vũ Nhu, em đừng làm rối lên, chuyện này qua đi anh nhất định bồi thường xứng đáng cho em.
Chu Bàn Tử thấy Lưu Vũ Nhu thái độ quyết liệt, sợ cô đem chuyện của hai người nói với Ngô Thiến, cầm cánh tay Lưu Vũ Nhu, khuyên nhủ.
- Chu Bàn Tử, tôi xem như nhìn thấu anh rồi, vóc dáng thì mập mạp, mà lá gan lại nhỏ như vậy, tôi tình nguyện đi theo một nam nhân hư, cũng không muốn đi theo một nam nhân sợ vợ như anh.
Lưu Vũ Nhu bỏ qua lời Chu Bàn Tử, nói.
Lưu Vũ Nhu cô không suy nghĩ giống những người phụ nữ khác, cô đi theo Chu Bàn Tử không đơn thuần là muốn làm Tiểu Tam, mà còn bởi vì cô nghe được Chu Bàn Tử cùng Ngô Thiến không có con, nên muốn có con với Chu Bàn Tử, sau đó dựa vào con mà tìm chỗ đứng, bất quá bây giờ thấy được dáng dấp sợ vợ của Chu Bàn Tử, khiến cho cô bỏ đi ý nghĩ trong lòng.
- Vũ Nhu, em không nên kích động như vậy, anh rất coi trọng tình cảm giữa chúng ta.
Chu Bàn Tử nói.
- Tình cảm!
Lưu Vũ Nhu dường như nghe được lời nói dối buồn cười nhất từ trước đến giờ, nói:
- Chu Bàn Tử, tôi với anh có thế có tình cảm gì, anh không phải chỉ ôm cánh tay của tôi, sờ một cái thôi sao? Hai ta ngay cả miệng cũng không có hôn qua, có thể có tình cảm gì chứ! Nực cười!
- Đúng rồi, không phải lần trước anh mua dây chuyền cho em sao, bây giờ anh còn muốn tặng nhà cho em, nhưng không ngờ lại phải tặng sinh nhật cho vợ?
Lưu Vũ Nhu từ trên cổ lôi ra một sợi dây chuyền vàng, ném cho Chu Bàn Tử nói:
- Còn nói à, tôi tốt bụng nhắc nhở anh một câu, anh sau này đừng tặng cô gái nào dây chuyền vàng nữa, đã là thời đại nào rồi, quê mùa chết đi được!
- Vũ Nhu, này…
Chu Bàn Tử nhìn dây chuyền trong tay, nhận cũng không được, trả lại người ta cũng không cần, sững sờ.
- Thôi đi, đừng gọi tôi là Vũ Nhu nữa, tôi bây giờ là bạn gái Trương Vĩ! Anh tốt nhất nên gọi tôi là Lưu tiểu thư.
Lưu Vũ Nhu phất tay áo, nói.
- Vũ Nhu, em cuối cùng là muốn thế nào!
Chu Bàn Tử thấy Lưu Vũ Nhu này bức mình như vậy, càng ngày càng không hiểu cô ta muốn làm gì, hỏi.
- Anh yên tâm Chu Bàn Tử, tôi sẽ không trước mặt Ngô Thiến mà nói ra quan hệ của chúng ta, hơn nữa tôi còn muốn cùng Ngô Thiến trở thành chị em tốt, tôi cảm thấy đi theo cô ấy còn có tiền đồ hơn so với anh!
Lưu Vũ Nhu liếc nhìn Chu Bàn Tử một cái, rồi xoay người lên lầu hai.
Không có người phụ nữ nào lại tình nguyện làm người thứ ba, Lưu Vũ Nhu cũng không muốn như vậy, chẳng qua là muốn giở thủ đoạn với người có tiền một chút, giò thấy Chu Bàn Tử sợ vợ như vậy, đi theo hắn sau này cũng không có cái gì tốt, cho nên mới quyết định phân rõ ranh giới với Chu Bàn Tử, dù sao hai người hiện tại cũng chưa có phát sinh gì.
Lưu Vũ Nhu vừa nói muốn cùng Ngô Thiến trở thành chị em tốt, cũng không phải nói suông, vừa rồi tiếp xúc mới phát hiện Ngô Thiến tuy rằng tánh khí lớn, nhưng cũng không phải quá khó khăn để làm việc chung, chỉ cần nghe lời vài câu, thì dễ dàng có thế cùng đối phương ở cùng.
Lưu Vũ Nhu tin chỉ cần có thế làm cho Ngô Thiến có cảm tình, cộng thêm Chu Bàn Tử cũng kiêng nể cô, nhất định khiến hai người cho cô một nơi làm việc tốt, dù chỉ là làm quản lí, thì một tháng thu nhập ít nhất cũng hơn vạn, dưới tay còn có thế quản một đám người, so với danh phận Tiểu Tam thì thế này tốt hơn nhiều.
- Vũ Nhu, em muốn lên lầu làm gì?
Chu Bàn Tử gương mặt lo lắng hỏi.
- Tìm chồng tôi, cùng dẫn Ngô tỷ đi xem nhà!
Lưu Vũ Nhu nhoẻn miệng cười quyến rũ, nói một câu, cũng không để ý đến Chu Bàn Tử, lắc lắc thân hình mảnh mai, đi lên lầu.
- Đúng là nghiệp chướng mà! Nếu sớm nghe lời cha vợ, không nên dựa vào người phụ nữ xinh đẹp, thì hiện tại cũng không phải khổ sở như vậy!
Chu Bàn Tử vẻ mặt cầu xin, hận không thế vả miệng mình.