Phòng Thuật

Chương 74: Lại đi xem nhà (2)

Chương Trước Chương Tiếp

-Trương Vĩ cùng Vương Mẫn đi dẫn khách rồi, hiện tại vẫn chưa về.

Lý Lâm nói.

-Cái gì, khách hàng à! Mua nhà hay là thuê đấy!

Từ Minh vừa nghe hai người đi dẫn khách rồi, lập tức lên tinh thần, hỏi.

-Hẳn là khách mua nhà rồi, tôi cũng không rõ lắm, Kiến Phát vừa rồi cũng đi theo dẫn khách đi xem nhà rồi, nên biết một chút tình hình.

Lý Lâm nói.

-À, đúng là khách mua nhà, là Trương Vĩ mới quen đấy, ngày hôm nay cũng là lần đầu tiên hẹn khách đi xem nha!

Vương Kiến Phát thấy được ánh mắt hỏi thăm của Từ Minh nhìn về phía mình, vội vàng nói.

-Khách hàng có ý mua nhà lớn không? Xem nhà có hài lòng không?

Từ Minh hỏi tới.

-Cái này tôi cũng không rõ lắm, tôi có theo dẫn khách đi xem nhà một căn, lúc đó cũng không có nhìn rõ ý của khách hàng.

Vương Kiến Phát có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, nói.

-Xem các người này, hỏi gì cũng không biết, đối đãi khách hành cũng không hết lòng, có thể ký hợp đồng sao?

Từ Minh thở dài một hơi, hận ràn sắt không thành thép nói.

-Lúc đó Vương Mẫn đi theo Trương Vĩ mà? Tôi thấy có người đi cùng Trương Vĩ, không có tôi cũng không có chuyện gì, nên tôi trả chìa khóa trở về đây.

Vương Kiến Phát giải thích.

-Ôi!!! Tôi còn chưa vào cửa mà? Đã nghe Kiến Phát nhắc tới tên của tôi rồi, đang biểu dương tôi trước mặt Từ Ca sao? Có phải tại Từ ca nói xấu tôi không?

Đúng vào lúc này Vương Mẫn cũng về tới Trung Thông, nhìn mọi người một cái, cười hì hì nói.

-Vương Mẫn, em không phải theo Trương Vĩ đi dẫn khách rồi sao? Khách hàng có hài lòng với căn nhà hay không, có ý mua không?

Từ Minh thấy được Vương Mẫn từ bên ngoài vào, hỏi.

-Khẳng định không đùa!

Vương Mẫn cố ý làm người khác khó chịu vì tự đắc, nói một câu rồi đi tới vị trí của mình, ngồi xuống rồi mới lên tiếng:

-Hắn ngay cả nhu cầu khách hàng cũng không hề biết, ngay cả khách hàng muốn mua cái nhà gì cũng không có làm rõ ràng, làm sao có thế ký thành hợp đồng đây!

-Chuyện gì xảy ra, cô nói xem?

Từ Minh nhíu mày, lời nói này của Vương Mẫn có chút nặng, nếu như một nhân viên môi giới, ngay cả nhu cầu khách hàng đều không biết rõ, vậy căn bản cũng không có thế khiến cho khách hàng hài lòng, càng không có thế ký hợp đồng, hướng thảo luận nghiêm trọng thì căn bản là không hợp với một nhân viên môi giới.

-Trương Vĩ trước đó dẫn hai vị khách hàng đi xem hai nhà loại hai căn phòng, khách hàng lúc đó tuy rằng không nói gì thêm, nhưng cũng nghiêm túc nhìn nhà một chút, nhưng mà sau đó Trương Vĩ lại dẫn hai vị khách hàng lại nhìn một căn biệt thự, nhìn người khách nam có vẻ lười xem, theo tôi thấy căn bản là vượt ra khỏi dự định của người ta.

Vương Mẫn lắc đầu nói.

-Trương Vĩ đây không phải là hồ đồ rồi sao? Giá một nhà phòng so với một căn biệt thự giá tiền ít nhất kém gấp mười, hai loại khách hàng vốn cũng không thế so sánh với nhau, làm sao có thế để cùng một khách hàng đi xem hai loại khác biệt như vậy, khách hàng ngay cả mua cũng mua không nổi thì tự nhiên cũng không có dục vọng đến xem nhà.

Quách Bân vừa nghe Trương Vĩ xảy ra vấn đề, cũng thuận tiện ném đá vào người té giếng cho chết luôn.

-Ta thấy mọi người nghiêm trọng hóa vấn đề rồi, Trương Vĩ có quyết định của hắn.

So với người khác, Vương Kiến Phát đối với chuyện này biết nhiều hơn chút, vậy nên mới thay thế Trương Vĩ giải thích.

-Có tính toán gì không nha! Tôi đi cùng hắn suốt, khách hàng sau khi xem hết nhà đều không nói đến việc mua nhà, sắp sửa để xe về nhà rồi, tôi thấy cái hợp đồng này đúng không đùa!

Vương Mẫn nói như đinh chém sắt.

-Trương Vĩ chính là lòng dạ quá cao, kinh nghiệm quá cạn, một căn biệt thự giá mấy chục triệu, thu nhập phải ít nhất trên trăm vạn, nếu khách hàng đều có thế mua nổi biệt thự, nếu biệt thự dễ bán như vậy, thì mọi người đều đến làm nhân viên môi giới bất động sản rồi.

Quách Bân quả nhiên đã quên mất mâu thuẫn với Vương Mẫn, cùng chung mối thù nói.

-Vừa nói tới việc người khác dẫn khách, cậu Quách Bân đã sồn sồn lên rồi, vừa nhắc tới đến liền nói mạch lạc như vậy, vì sao đến lượt khách hàng của mình thì nắm lấy không được, tháng này cũng không thấy cậu ký hợp đồng gì nha!

Từ Minh phất phất tay, ngăn trở Quách Bân tiếp tục nói chuyện, quay đầu đi vào trong phòng làm việc của mình.

Nghe được lời nói của Từ Minh, Quách Bân ngượng ngùng nhưng nhoẻn miệng cười, nhỏ giọng thầm thì nói:

-Trương Vĩ này còn muốn bán biệt thự, cái này thật khiến người ta xấu hổ chết thôi!

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)