Phòng Thuật

Chương 73: Lại đi xem nhà (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Trương Vĩ cùng Vương Mẫn dẫn khách vẫn chưa về Trung Thông môn điếm ở tiểu khu Nhã Uyển. Vương Kiến Phát sau khi dẫn khách đi xem căn nhà hoàn thành rồi, bởi vì được Vương Mẫn giúp lấy bộ chìa khóa nhà thứ hai cho Trương Vĩ, nên hắn trở lại văn phòng trước nhất, hiện tại ở cửa hàng tổng cộng có bốn người.

Lúc này đã 2 giờ chiều, mọi người ai nấy đều mệt rã rời, cộng thêm thời tiết lại nóng bức, mọi người trong văn phòng đều là uể oải hoặc nằm ườn lên bàn, hoặc dựa lưng vào ghế, mí mắt không ngừng đánh nhau, có thế ngủ bất cứ lúc nào.

- Cạch cạch cạch…

Trong văn phòng, lúc ai nấy đều đang buồn ngủ gật gù, vang lên tiếng giày da quen thuộc, tất cả mọi người lập tức thanh tỉnh lại, ngồi ngay ngắn, dùng hai tay chà xát mặt để cho mình nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Một lát sau, một vóc người nhỏ gầy, ăn mặc chỉnh tề, một thanh niên tràn đầy sức sống đi đến, nhìn thoáng qua mọi người, nhíu mày, nói:

-Ăn cơm cũng lâu rồi, giờ đã hơn 2 giờ, dù như thế nào thì cũng hết mệt mỏi chứ?

-Từ ca, anh về rồi, để tôi đi lấy cho anh ly nước.

Quách Bân ngồi ở hàng phía trước, thấy Từ Minh bước vào vội vàng nói lấy lòng.

- Bốp bốp bốp… Tập trung nào.

Từ Minh ngồi xuống sa *** hay tiếp đãi khách hàng, vỗ tay một cái nói với mọi người:

-Tôi không có ở đây các người liền vui mừng, chúng ta có phải là đang làm việc cùng nhau không vậy? Có không vậy?

Nghe thấy Từ Minh nói, ai cũng không dám nhìn y, cũng không biết nên trả lời như thế nào, nên hoặc là làm bộ như xem tin tức trong máy vi tính, hoặc là làm bộ như lật nhìn máy vi tính xách tay của mình, tóm lại tìm cho mình công việc để làm.

-Lúc tôi chưa quay lại, các người ở đó bò ngủ, tôi trở lại một cái, các người đều không để ý tới tôi, giờ thì ai đang làm gì cũng đặt xuống hết, nghe tôi nói!

Từ Minh thấy vẫn không có người nào để ý hắn, lập tức nghiêm mặt mắng.

Từ Minh giờ đang quát mắng, trong lòng mọi người cũng sợ hãi, cũng không dám giả bộ bận rộn nữa, ngồi thẳng người, lộ ra bộ dạng chăm chú lắng nghe!

-Lý Lâm, cô là nhân viên môi giới cao cấp của môn điếm chúng ta, lúc tôi không có mặt thì do cô phụ trách, nhưng cô lại không khuyến khích mọi người làm việc cho giỏi, ngược lại để cả phòng đều ngủ, cô thấy như vậy đúng không?

Từ Minh trừng mắt hạt Cháu, chất vấn.

-Từ ca, anh nhìn lầm rồi, tôi căn bản cũng không có ngủ.

Lý Lâm đối với tiếng giày da của Từ Minh là quen thuộc nhất, vừa rồi cũng là người phản ứng đầu tiên, cho nên cô ấy tin tưởng Từ Minh hẳn không thấy mình ngủ.

-Cô còn cãi sao!

Từ Minh rút ra một điếu thuốc, hít sâu một hơi, nghe Lý Lâm nói câu này nên có chút tức giận, chỉ vào mặt Lý Lâm nói:

-Trên mặt cô có vết hằn đỏ, không phải do ngủ để lại thì là cái gì!

Nghe được lời nói của Từ Minh, Lý Lâm sờ sờ gò má, cầm cái gương nhỏ trên bàn lên xem, phát hiện má phải đúng là có vết tích do ngủ lưu lại, le lưỡi một cái, có vẻ có chút ngượng ngùng.

-Từ ca, anh uống chút nước xin bớt giận!

Quách Bân bưng một cái chén sứ, ân cần đi tới bên cạnh Từ Minh, nói.

-Ừ, đặt lên rồi chứ!

Từ Minh chỉ ghế sa *** cạnh cái bàn, tùy ý nói.

- Tốt.

Quách Bân thận trọng đem ly xếp đặt lên bàn trà, nhanh chóng lui về chỗ ngồi của mình, sợ sẽ dẫn lửa thiêu thân khiển trách đến mình.

-Lý Lâm tại sao không nói chuyện, cô thật có thế nói không sao? Tôi vừa rồi có nói oan cô không?

Từ Minh dụi tắt tàn thuốc trong tay, bưng chén sứ trên bàn lên, uống một ngụm, nói.

-Từ ca, anh có phải bị tổng giám đốc gây khó dễ gì không, nên mới về giày vò chúng tôi, chứ bình thường người ngủ trưa lâu nhất chính là anh!

Lý Lâm bĩu môi, thầm nói.

- Phốc…

Nghe được lời nói của Lý Lâm, Từ Minh mới vừa uống ngụm nước, liền phun ra ngoài, bị ngụm nước này làm sặc cổ họng, ho khan vài tiếng mới bình tĩnh lại, nói:

-Cô nói cái gì đó? Cô có thế so với tôi sao? Nếu cô là điếm trưởng, thì cô ngủ cả ngày cũng không ai nói.

-Từ ca, xin anh bớt giận, Lý tỷ nói giỡn đó mà?

Quách Bân cười hắc hắc, hứng thú mà hỏi:

-Từ ca, anh đến công ty đã nửa ngày, tổng giám đốc đã nói gì với anh vậy!

-Còn có thế nói cái gì, không phải là kiểu cũ sao? Trước là phê bình chúng ta công trạng kém cỏi, nói hắn trước kia làm nhân viên môi giới, lúc làm trưởng phòng năng lực nghiệp vụ mạnh biết bao nhiêu, một tháng có thể kí ít nhiều hợp đồng, đem chuyện của mình nói khoác quá!

Từ Minh hừ lạnh một tiếng, lắc lắc đầu nói:

- Chỉ có chuyện như vậy mà hắn đã nói 800 lần, đến tôi cũng có thế thuộc lòng luôn rồi!

-Ha ha, đừng nói là anh, tôi cũng có thế đọc thuộc vanh vách.

Quách Bân cùng hùa theo.

-Còn nữa, mọi người đều tiếp cho tôi thêm sức lực, nhận được 2 đơn đặt hàng lớn, đỡ để hắn nói chúng ta kém năng lực nghiệp vụ.

Từ Minh lộ ra dáng dấp vẫn còn sợ hãi nói, nói:

-May là Trương Vĩ tháng này kiếm được 2 đơn đặt hàng lớn, đem công trạng đến cho phòng chúng ta, bằng không đừng nói xế chiều, buổi tối tôi cũng chưa về được, làm hại tôi hiện tại cũng chưa được ăn cơm trưa!

-Ài, làm sao lại chỉ còn 4 người! Trương Vĩ cùng Vương Mẫn đi đâu rồi?

Từ Minh quan sát một chút trong phòng, không thấy tâm hơi Trương Vĩ và Vương Mẫn, thắc mắc hỏi.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)