Phòng Thuật

Chương 70: Khổ nhục kế (2)

Chương Trước Chương Tiếp

-Chu ca, cái phòng này quả thật rất đẹp! Chúng ta lên lầu 2 xem 1 chút đi!

Lưu Vũ Nhu vừa tiến vào đại sảnh của biệt thự, giống như là lên dây cót đồng hồ vậy, lôi kéo cánh tay của Chu Bàn Tử đi từ nơi này đến nơi khác, gương mặt hưng phấn nói.

-Vũ Nhu, đi đã hơn nửa ngày rồi, anh có chút mệt mỏi, em hãy cùng Trương huynh đệ đi lên nha!

Chu Bàn Tử lộ rõ thần sắc mỏi mệt, tay phải chống nạnh, nói một cách uể oải.

-Vậy được rồi.

Lưu Vũ Nhu mấp máy đôi môi đỏ mọng, trên mặt đẹp cố tỏa ra vẻ tươi cười nói.

Lưu Vũ Nhu thấy được Chu Bàn Tử không muốn cùng cô cùng nhau lên lầu hai xem nhà được bố trí nhu thế nào thì thái độ hưng phấn vừa rồi lập tức biến mất, có chút vô cùng hụt hẫng khi đi lên cầu thang, Trương Vĩ nhìn thấy thế thấy lắc đầu, cũng đi theo Lưu Vũ Nhu lên lầu

Lưu Vũ Nhu ở trên lầu 2 của biệt thự lầu, cũng không hề muốn nhìn ngắm bốn phía xung quanh được bố trí như thế nào, mà tựa vào cầu thang bên hành lang , thần tình tỏ ra cô đơn, nhìn Trương Vĩ nói:

-Tôi cũng hơi mệt chút,anh cú đi xem xét chung quanh có gì thì gọi tôi

- Vâng.

Trương Vĩ cũng không muốn quấy rầy Lưu Vũ Nhu, mà đi cạnh cửa sổ cuối hành lang lầu hai, hướng về ra ngoài nhìn xa xăm.

Trương Vĩ một mực đi theo Chu Bàn Tử cùng Lưu Vũ Nhu bên cạnh, đối với nhất cử nhất động của hai người đều chứng kiến hết sức rõ ràng, Chu Bàn Tử vừa rồi cự tuyệt lên lầu hai xem nhà cũng không phải hắn mệt mỏi thật sự, mà chỉ là một biểu lộ cảm xúc nhất thời mà thôi, hắn đối với ngôi biệt thự này không có hứng thú, cũng sẽ không mua ngôi biệt thự này.

Nhưng Lưu Vũ Nhu là một cô gái vô cùng thông minh, cô ta biết rõ điểm giới hạn của Chu Bàn Tử, cũng biết hai căn phòng to lớn của biệt thự này khác nhau, sở dĩ lần này cô ta không làm nũng giống trên yến hội là vì chấp nhận quyết định của Chu Bàn Tử, sở dĩ còn muốn lên lầu hai chẳng qua là giúp cho song phương cơ hội để xuống thang mà thôi.

-Trương tiên sinh, anh cảm thấy tôi rất tham lam!

Lưu Vũ Nhu tự giễu nói.

-Sao, Lưu tiểu thư, ý của cô là gì?

Trương Vĩ biết mà vẫn còn hỏi.

-Anh hiểu rõ mà, không phải sao?

Lưu Vũ Nhu nhìn Trương Vĩ, nở nụ cười quyến rũ nhưng ẩnn chứa một chút gì đó chua chát, nói tiếp.

-Tôi đã từng có yêu một nam nhân, đồng thời tôi đang mang trong người con của hắn, chỉ có điều hắn là 1 kẻ vô tâm ích kỉ không chịu trách nhiệm, thậm chí hắn còn bắt tôi phá đi đứa con này.

Lưu Vũ Nhu nghẹn ngào hai dòng lệ rơi trên khôn mặt xinh đẹp ấy, dường như nhớ tới chuyện thương tâm của mình, nói buồn bã:

-Từ đó về sau tôi tự nhủ với bản thân mình là không bao giời được tin vào bất kì người đàn ông nào cả, chỉ tiền mới có thế giúp tôi sống trên thế giới này.

Lưu Vũ Nhu vừa nói, một bên người vô lực dựa vào trên tường, đôi mắt đỏ bừng rưng rưng hai dòng lệ, ánh mắt lộ ra vẻ ưu buồn, giống như là tiên tử rơi xuốn nhân gian vậy, khiến cho Trương Vĩ trong lòng có chút đồng cảm đau xót cho số phận của cô.

-Tôi cũng nghĩ như vậy đấy, cuộc đời đã đẩy ta vào những khúc cua nghiệt ngã nhất, chúng ta là cùng một loại người.

Trương Vĩ thở dài một hơi, trên mặt lộ ra một chút vẻ đồng cảm, hắn đối Lưu Vũ Nhu là sự thương cảm, một bản năng bảo vệ che chở cho người phụ nữ yếu đuối này, nhưng khi ánh mắt của hắn cùng với Lưu Vũ Nhu chạm vào nhau làm cho cả 2 ngây người.

Trương Vĩ đang nhìn thẳng vào mắt Lưu Vũ Nhu 1 lúc sau đó cả người co rúm lại, trong giấy phút đó có 1 cái gì đó xuất hiện trong ánh mắt của Lưu Vũ Nhu nhu muốn nói lên:

- Đàn ông các anh không có 1 cái gì là tốt cả , dù sao tôi cũng có thế quay về với chính bản thân mình, nói dối trêu chọc anh một chút ấy mà

Ánh mắt của Trương Vĩ với Lưu Vũ Nhu là cái nhìn chân thật, không khỏi sửng sốt có một chút gì đó thất thần, hắn không nghĩ tới Lưu Vũ Nhu vừa rồi lại nói những lời nói chân tình , tâm sự của 1 cô gái có số phận trớ trêu lại là những lời nói lừa gạt mình, đồng thời lấy chính mình ra mà làm trò cười châm chọc, điều này làm cho hắn như bị đùa bỡn đâu tình cảm, cảm xúc dường như lập tức từ trên mây lọt vào trong vũng bùn.

-Anh .. Ở trong lòng có phải anh xem thường tôi, cảm thấy tôi là một người phụ nữ xấu xa bẩn thỉu lắm phải không

Lưu Vũ Nhu tiếp tục giả vờ làm dáng dấp ngây thơ dáng yêu còn Trương Vĩ nhìn thấy được trong ánh mắt cô là sự trêu ngươi.

-Lưu tiểu thư, cô có thế cho tôi hỏi cô tốt nghiệp trường nào?

Trương Vĩ phi vấn đáp

- A… Tôi vốn tốt nghiệp trung học diễn kịch nhé! Có gì không?

Lưu Vũ Nhu vốn tưởng rằng Trương Vĩ sẽ an ủi mình một phen, thậm chí muốn hắn thế hiện sự nam tính bảo vệ che chở mình, không nghĩ tới Trương Vĩ hỏi mình về trường học.

- Khó trách đó mà?

Trương Vĩ nhìn Lưu Vũ Nhu, nhếch mép cười nói.

- Anh có ý gì?

Lưu Vũ Nhu bối rối tránh ánh mắt của Trương Vĩ, có chút gì đó không hiểu hỏi.

- Ý của tôi từ lúc cô tốt nghiệp trung học kịch, nhất định rất biết diễn kịch chứ ha?

Trương Vĩ ánh mắt sắc bén nói.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)