Phòng Thuật

Chương 69: Khổ nhục kế (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Khu biệt thự Hương Giang nằm ở thủ đô thuộc phân khúc sang, bên trong tiểu khu là cuộc sống xa hoa tráng lệ với trang thiết bị hiện đại, tỉ lệ dẫn đầu lên đến 80%, hai mươi bốn tiếng đồng hồ đều có bảo an tuần tra, ở cái thủ đô này tấc đất là tấc vàng ,mọi thứ được tính toán sòng phẳng, tiền trao cháo múc.

Trương Vĩ nhóm bốn người muốn đi vào khu biệt thự Hương Giang, thì nhất định phải liên hệ chủ sở hữu cùng cho bảo vệ ở cổng mới được vào, chưa hết tất cả còn phải báo danh tính kỹ càng, khi nào được sự đồng ý mới được vào, đẳng cấp bên trong tiểu khu so với khu Nhã Uyển thì tốt hơn nhiều, bóng cây bên đường trả lại sự phiêu dật mát mẻ của cây cối, hương thơm của đất.

Từ khi vào khu biệt thự, thái độ của Lưu Vũ Nhu đối Chu Bàn Tử càng thêm thân thiết hơn, thậm chí chủ động ôm cánh tay Chu Bàn Tử, đôi mắt toát lên vẻ thánh thiện của 1 người con gái đang yêu, lúc nào ánh mắt ấy cũng nhìn Chu Bàn Tử với vẻ triều mến,còn giọng nói so với bình thường cũng yểu điệu hơn hẳn:

-Chu ca! Phong cảnh ở đây rất nên thơ, non nước hữu tình, tiểu mụi rất thích!

Trương Vĩ và Vương Mẫn đi trước Chu Bàn Tử, Vương Mẫn nghe được Lưu Vũ Nhu nói giọng nhỏ nhẹ, thì mắt trợn lên, chu miệng, trề môi tỏ vẻ châm chọc nói:

-Thật đúng là hồ ly tinh, nam nhân vững, xương cốt của nam nhân cũng phải gọi là rã rời ấy.

Trương Vĩ nghe được những lời của Lưu Vũ Nhu nói, giống như là Miêu Trảo thấu hiểu tận tâm can vậy, bước chân có vài phần thanh thản hơn, trong lòng cũng âm thầm suy nghĩ về đạo lí này. Bản thân mình nếu có tiền, cũng phải tìm một tuyệt sắc giai nhân như thế này làm tình nhân mới không uổng phí cho 1 đợi người.

Mặc dù ý nghĩ của Trương Vĩ có chút xấu xa, nhưng là lại đại diện của đại đa số lòng của nam nhân, đương nhiên hiện tại chẳng qua cũng chỉ là mong ước của hắn mà thôi, vì để tránh tạo ấn tượng xấu cho khách hàng, Trương Vĩ hiện tại cũng không dám nhìn thẳng vào hai mắt của Lưu Vũ Nhu, đừng nói chi là có ý với Lưu Vũ Nhu.

-Ừ, nhà đích xác cũng không tệ lắm.

Chu Bàn Tử nói 1 câu lấy lệ , sau đó gọi Trương Vĩ lại vấn xét:

-Trương lão đệ, phòng ốc nơi đây rộng rãi, khang trang, vậy giá khoản bao nhiêu tiền một căn vậy?

-Các căn hộ ở khu biệt thự Hương Giang là biệt thự độc nhất, vì thế giá cả tương đối cao, đại khái mỗi nhà đều ước chừng 50 triệu.

Trương Vĩ giái thích.

Trương Vĩ đang vừa đi vừa nói làm bộ như vô tình lướt qua trước mặt Chu Bàn Tử, thấy được Chu Bàn Tử khóe miệng co giật một chút, không kiềm hãm được nuốt xuống một chút nước bọt, cả người một chút liền yên tĩnh lại, dọc theo đường đi không có 1 câu nói nào, Trương Vĩ trong lòng thấp thỏm một chút, biết rõ các căn hộ trong khu Hương Giang này khẳng định không đùa được.

Chứng kiến bộ dạng của Chu Bàn Tử, Trương Vĩ đối với khu biệt thự Hương Giang sẽ không chú tâm nhiều. Hiểu được đối phương căn bản cũng không có khả năng mua một căn biệt thự đắt tiền như thế cho Lưu Vũ Nhu được, Trương Vĩ đang nghĩ cách nói bóng gió để cho Lưu Vũ Nhu nhận rõ thực tế, thà mua căn hộ bình thường chứ ráng trèo cao ham giàu có thì cũng là công cốc mà thôi

Nếu đều tới rồi cả rồi, nhà là nhất định phải xem cho bằng được, biệt thự này tự có vườn nhỏ có cửa dẫn vào, và cửa của vườn nhỏ này cũng không khóa, Trương Vĩ cùng bốn người tiến vào trong sân, chung quanh được trồng các chậu hoa với sắc màu sặc sở đua nhau nở rộ, đường đi nhỏ được xếp từ các viên đá cuội, bên trái còn có một cái hồ bơi rộng mất mét vuông, phía bên phải được bố trí một loạt ghế đá, sân trong sửa sang lại vô cùng sạch sẽ.

Bốn người đi dọc theo con đường nhỏ được trải đá cuội dẫn vào biệt thự, đi tới trước cửa biệt thự , Trương Vĩ ấn chuông cửa, rất nhanh có một người phụ nữ trung niên vóc dáng nhỏ nhắn vội đi ra mở cửa cho bốn người, Trương Vĩ trước đã từng được đi thăm quan căn nhà này một lần rồi, do đó biết được người phụ nữ trung niên này là Hồng tỷ bảo mẫu.

- Hồng tỷ khỏe chứ, tôi là Trương Vĩ ở công ty Trung Thông, tôi có hẹn với Điền tiên sinh dẫn khách hàng dến xem nhà.

Trương Vĩ cười, chào hỏi Hồng tỷ.

-Được, tôi nghe Điền tổng nói lại rồi, các vị cứ vào xem đi.

Chị Hồng nhìn thoáng qua Trương Vĩ, cảm giác Trương Vĩ có chút quen mắt, kéo cửa ra sau đó quay lại nhắc nhở

-Thảm trải sàn là vừa quét qua đấy, các vị lúc tiến vào nhớ bọc giày rồi hãy đi nha! Bằng không các vị làm tôi phải quét dọn 1 lần nữa .

- Hồng tỷ, chị cứ yên tâm! Bộ bọc giày chúng tôi đã chuẩn bị trước khi đến rồi.

Trương Vĩ theo lời Hồng tỷ, lấy từ trong túi quần lấy ra mấy cái túi màu xanh da trời , đưa cho Hồng tỷ xem, rồi phân cho ba người còn lại, sau đó cùng với mọi người hoàn tất mang đồ bọc giày, lúc này mới đi vào biệt thự.

Tuy rằng đã là lần thứ hai đi tới nơi này, nhưng khi Trương Vĩ bước vào căn biệt thự, vẫn bị tòa nhà này hấp dẫn sâu đậm. Biệt thự tổng cộng chia làm ba tầng, vừa vào cửa liền thấy một cái sảnh rộng rãi, sáng ngời. Hơn hơn mười Michael được treo ở trên đại sảnh, khiến cho người khi mới bước vào có chút gì đó choáng ngợp và áp lực , trên mặt điếu đỉnh có một cái đèn trùm màu vàng hết sức tráng lệ, hùng vĩ

Bố cục căn phòng và các trang thiết bị vật dụng được bố trí một cách khoa học, mặt sàn đại sảnh được trải thảm màu rám nắng, đạp lên vô cùng mềm mại, màu trắng ghế sa *** bằng da thật có vẻ sạch sẽ chỉnh tề, cầu thang được thiết kế xoay tròn có vẻ ưu nhã rất khác biệt, tả hữu hai bên trên vách tường còn treo các bức tranh phong thủy mộc mạc đầy tính nghệ thuật, có thế nói là sự kết hợp điển hình của kiến trúc Trung Quốc và Phương Tây 1 cách tinh tế và sang trọng

Bất luận là Lưu Vũ Nhu, Vương Mẫn hay chính là Chu Bàn Tử, khi vừa tiến vào đại sảnh tất cả đều bị hấp dẫn trước vẻ đẹp này, không quản công sức mà họ đến đây để được ngắm nhìn, không thế không thừa nhận vể đẹp hoàn hảo của căn phòng này.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)