Reng reng reng. . .
Khi Trương Vĩ đang thảo luận cùng Vương Kiến Phát buổi tối đi nơi nào ăn cơm, điện thoại di động trên bàn đột nhiên vang lên. Hắn cầm điện thoại lên nhìn một cái, lại là một số xa lạ, ấn nút trả lời nói:
- A lô, ngài khỏe không?
- Ngài khỏe chứ, là Trương tiên sinh phải không?
Từ đầu dây bên kia điện thoại truyền ra thanh âm của một cô gái. Giọng điệu mềm mại đáng yêu khiến cho Trương Vĩ tê dại cả người. Mặc dù chỉ gặp qua một lần, nói đôi câu, nhưng hắn đã đoán được thân phận của đối phương.
- Lưu tiểu thư, tôi là Trương Vĩ đây.
- Trương tiên sinh, ngài đã biết được tôi là ai á! Tôi còn sợ ngài đã quên mất tôi rồi chứ?
Lưu Vũ Nhu trong kinh ngạc lại mang một chút vui mừng cất tiếng hỏi.
- Làm sao thế được! Chỉ cần đối phương là bằng hữu, tôi đều nhớ rất rõ ràng.
Trương Vĩ ngoài miệng nói, trong lòng lại phát ra một thanh âm khác:
- Cô vị tiểu yêu tinh này, vóc người yêu mị như vậy, nói chuyện lại ỏn ẻn thế kia, tôi làm sao có thế quên cô được chứ!
- Lưu tiểu thư, cô gọi điện thoại cho tôi có chuyện gì không?
Trương Vĩ hỏi.
- Ngài không phải làm công việc môi giới bất động sản sao? Tôi muốn mua một căn nhà ở phụ cận cư xá Nhã Uyên, muốn ngài hỗ trợ tìm một chút.
Lưu Vũ Nhu trả lời.
- Không thành vấn đề, cô cần nhà ra sao, khi nào xem nhà, nói đại khái một chút cho tôi nghe xem!
Trương Vĩ hỏi.
- Ngài giúp tôi chuẩn bị một căn nhà có hai phòng bình thường, tìm một biệt thự sang trọng, đến lúc đó hai cái đều xem qua một chút.
Lưu Vũ Nhu ngẫm nghĩ, nói:
- Thời gian càng nhanh càng tốt!
Trương Vĩ nghe xong yêu cầu của Lưu Vũ Nhu, trong đầu phối hợp một vài nguồn cung nhà hiện có, phát hiện thật sự có hai căn nhà thích hợp, hỏi:
- Bên phía tôi đúng lúc có nhà thích hợp, xế chiều hôm nay cô đến đây có được không?
- Được, xế chiều tôi có thế đến.
Lưu Vũ Nhu nghe xế chiều có thế xem nhà, trong thanh âm mang theo một chút mừng rỡ, nói:
- Quyết định vậy nha, tạm biệt.
- Trương Vĩ, khách hàng nào gọi điện thoại cho cậu thế? Sao nói chuyện giống như hồ ly tinh vậy?
Vương Kiến Phát thấy Trương Vĩ ngắt máy điện thoại di động, gương mặt tò mò hỏi.
- Đừng nóng vội, xế chiều cậu sẽ gặp được là người khách hàng nào thôi.
Trương Vĩ cười cười, ra vẻ thần bí nói:
- Tôi ư! Hiện tại phải tìm nhà trước đã.
- Khách hàng của cậu muốn nhà thế nào? Xem tôi có nhà thích hợp không?
Vương Kiến Phát hỏi.
- Nhà có hai phòng bình thường cùng biệt thự sang trọng.
Trương Vĩ trả lời.
- Gì chứ? Khách hàng của cậu có khoảng cách quá lớn đấy, hai loại nhà này ngay cả biên cũng đều không nối tiếp được nhau, chênh lệch cả vài ngàn vạn luôn?
Vương Kiến Phát có chút mơ hồ, cất tiếng hỏi.
- Cậu đó, cứ tìm nhà là được, đừng hỏi nhiều như vậy.
Trương Vĩ cười đáp.
Vương Kiến Phát không biết rõ là tình huống gì. Trái lại Trương Vĩ có thế suy đoán ra được một hai. Trương Vĩ xem ra Lưu Vũ Nhu hẳn là tình nhân của Chu Bàn Tử. Lưu Vũ Nhu đi theo Chu Bàn Tử nhất định là coi trọng tiền của ông ta, đương nhiên là muốn ông ta mua cho nàng căn biệt thự. Nếu ông ta không mua cho cô, lui lại cầu cho có mua nhà có hai phòng ngủ, có thế nói là đã làm xong sự chuẩn bị hai tay.
Từ Minh lại đi họp trong khu rồi, cho nên Trương Vĩ chỉ có thế tự mình tìm nguồn cung nhà. Thời gian và thứ tự an bài dẫn khách đi xem nhà, sau khi Trương Vĩ cùng chủ nhà bên kia định thời gian là được rồi, lại gọi cho Lưu Vũ Nhu một cuộc điện thoại, xác định thời gian xế chiều xem nhà.
Sau khi Trương Vĩ bận rộn xong, đã hơn mười một giờ rồi, buổi trưa hắn cũng không hề ra ngoài ăn cơm, mà mua cơm ăn trong cửa hàng. Vào lúc 12 giờ bốn mươi Trương Vĩ đi ra cửa của Tĩnh Huyên Trai chờ Chu Bàn Tử cùng Lưu Vũ Nhu đến.
10 phút sau, chiếc xe hơi Mercedes-Benz màu đen bóng xuất hiện ở cửa Tĩnh Huyên Trai. Xe dừng lại bên cửa nhà hàng này, một nam một nữ đi ra từ bên trong xe, một mập một gầy, chính là hai người Chu Bàn Tử và Lưu Vũ Nhu.
- Bàn ca, Lưu tiểu thư, hai vị đến qua thời gian đã hẹn rồi. Tôi phải đợi muộn một hồi, phải chờ hai vị đấy.
Trương Vĩ cười tiến lên đón, nói.
- Nên phải thế, chúng ta làm ăn nói chính là một người giữ chữ tín, không thế nói chuyện không giữ uy tín nha.
Chu Bàn Tử tự đắc giống như Phật Di Lặc vậy, vỗ vỗ bả vai của Trương Vĩ nói.
- Trương tiên sinh, ngài đã chuẩn bị nhà xong chưa?
Đôi mắt xinh đẹp của Lưu Vũ Nhu chuyển một cái, hỏi.
- Tiêu thư yên tâm, đã an bài thỏa đáng, chỉ chờ cô tới thôi.
Trương Vĩ chào hỏi hai người, nói:
- Về phần yêu cầu của hai vị, tôi dẫn hai vị đi vào trong cửa hàng chúng tôi xem qua một chút.
Chu Bàn Tử không tỏ rõ ý kiến gật đầu, đi theo sau lưng Trương Vĩ.