Phòng Thuật

Chương 64: Xem náo nhiệt (2)

Chương Trước Chương Tiếp

Khi Trương Vĩ rời khỏi Tĩnh Huyên Trai về tới căn phòng của tầng hầm ngầm đã hơn mười giờ. Đêm nay hắn uống không ít rượu, lúc ở bên ngoài còn có thế giữ vững thanh tỉnh, sau khi ngã nằm xuống trên giường thì rượu đã ngấm. Không lâu lắm hắn thừa dịp cảm giác say chóng mặt đã ngủ.

Trong vòng hai ngày sau, sinh hoạt của Trương Vĩ khôi phục như cũ. Mặc dù có tiếp xúc với mấy khách hàng, nhưng ý đồ thuê phòng, mua nhà cũng không lớn. Hơn nữa đã tới gần cuối tháng rồi, hai ngày này hắn cũng tỏ ra lười biếng, cũng lười tiến vào với những khách hàng không có ý đồ lớn.

- Quách Bân, chuyện hai ngày trước Trương Vĩ ký hợp đồng, cậu không phải đánh cuộc thua rồi, nói muốn mời mọi người ăn cơm sao? Vì sao đã qua mấy ngày rồi cũng không thấy động tĩnh gì thế?

Lý Lâm dựa vào ghế, vừa sửa móng tay, vừa hỏi.

- Là cậu đã quên phải không? Có phải cậu nghĩ chúng tôi đã quên chứ gì?

Vương Kiến Phát cũng ồn ào lên nói.

- Theo tôi thấy coi như xong đi, Quách Bân tháng này cũng không có ký hợp đồng, khấu trừ mất một tháng cũng không có bao nhiêu thu nhập.

Văn Phương là cô gái vừa vào xã hội, tâm địa vẫn còn tương đối thiện lương, có chút không đành lòng nói.

- Văn Phương muội muội nói đúng, tôi xem Quách Bân cũng không có tiền gì, mời chúng ta ăn một bữa cơm, phí ăn uống tháng sau cũng bị mất.

Vương Mẫn hừ ngọt một tiếng, nghiêng mắt liếc nhìn Trương Vĩ, tiếp tục nói:

- Nếu tôi nói còn không bằng tìm một người có tiền nhất mời khách thì sao? Dù sao hắn lại không thiếu hụt chút tiền đó.

Trương Vĩ nghe lời nói âm dương quái khí của Vương Mẫn, làm gì không biết người “Có tiền nhất” trong miệng cô ta chính là chỉ mình. Hắn mời khách thật ra thì không sao, nhưng ba chữ “Có tiền nhất” này, hắn lại không thế chủ động đi thừa nhận, dứt khoát đôi mắt nhìn chằm chằm cô gái xinh đẹp ngẩn người phía ngoài, cũng không đáp lời nói dông dài của Vương Mẫn.

- Chị Vương, tôi không thích nghe lời nói này của chị. Tôi trách chính là trách mình không có tiền, trách mình không mời nổi mọi người ăn cơm. Chị nói chuyện đừng tổn thương tới người khác như vậy được không?

Sắc mặt của Quách Bân tái xanh, vỗ bàn trách cứ Vương Mẫn.

Quách Bân thích Văn Phương sớm đã không là bí mật gì rồi. Quách Bân cũng luôn luôn giữ vững một hình tượng thân sĩ trước mặt cô gái này. Mà làm một thân sĩ nếu như ngay cả mời cơm khách đều không đủ sức, như vậy cái gọi là thân sĩ đó cũng chẳng qua là thứ chê cười. Còn lời nói mới rồi của Vương Mẫn khiến cho Quách Bân ném đi mặt mũi trước mặt Văn Phương, cho nên cậu ta mới có phản ứng lớn như vậy.

- Quách Bân, cậu đừng nghe lời nói không ra tốt xấu có được hay không! Tôi không muốn để cho cậu mời khách mới nói như vậy.

Vương Mẫn vốn muốn ép buộc Trương Vĩ một chút, chỗ nào nghĩ tới hắn không phản ứng. Trái lại Quách Bân lại nóng nảy với mình.

- Quách Bân, chị Vương cũng không có ý gì khác, anh đừng suy nghĩ nhiều.

Văn Phương khuyên nhủ.

- Bản thân mình không có bản lãnh, còn không để cho người khác nói rồi, xem tôi dễ khi dễ lắm phải không?

Vương Mẫn cười lạnh hỏi.

- Chị Vương, chị cũng nói ít một câu đi, mọi người đều là đồng nghiệp không cần thiết phải tỷ đấu.

Văn Phương nói.

- Giả vờ làm người tốt lành gì chứ! Còn không phải là chuyện của cô sao, tôi không để mình bị mắc mưu đâu.

Vương Mẫn nhìn như đang lầm bầm lầu bầu, nhưng thanh âm này lại không nhỏ, toàn bộ mọi người trong phòng có thế nghe rõ ràng.

- Chị Vương, tôi. . . Không có giả bộ làm người tốt.

Văn Phương nghe lời nói của Vương Mẫn, đôi mắt đỏ lên, có chút ủy khuất nói.

- Vương Mẫn, chị có chuyện gì cứ nhằm vào tôi, đừng khi dễ Văn Phương.

Quách Bân quát to một tiếng, chỉ vào Vương Mẫn nói.

- Ôi!!! Tôi nói cái gì chứ, không phải giả bộ làm người tốt, chính là giả bộ đáng thương, dù sao tôi cũng là người xấu.

Vương Mẫn cười lạnh nói.

Quách Bân, Văn Phương, Vương Mẫn ba người đối chọi gay gắt, làm cho không khí của cả cửa hàng đều khẩn trương lên. Lý Lâm, Trương Vĩ, Vương Kiến Phát thấy việc không liên quan đến mình nên tránh xa một bên, thậm chí ba người còn bất chợt có vẻ trao đổi, ôm một chút tâm tình xem náo nhiệt.

- Ai ôi!!! Tại sao ư? Vì chút chuyện như vậy, đều ồn ào rồi sao?

Lý Lâm vỗ tay một cái, cười ha hả nói:

- Trương Vĩ, tháng này cậu có công trạng tối đa, cũng là người có tiền nhất, chị thay cậu làm chủ, mời mọi người ăn một bữa cơm, được không?

- Được thôi, tôi không cho ai mặt mũi, cũng phải cho chị Lâm mặt mũi nha!

Trương Vĩ sảng khoái đáp ứng, đối với hắn có thu nhập một tháng 80 ngàn mà nói, tiền một bữa cơm hắn thật đúng là không cần thiết, lại có thế kéo gần lại quan hệ giữa đồng nghiệp, cớ sao không làm chứ?

- Cái này không tệ, cũng vừa đến lúc buổi cơm tối, một hồi tôi gọi điện thoại đặt chỗ ngồi.

Quan hệ giữa Vương Kiến Phát và Trương Vĩ tốt nhất, bây giờ Trương Vĩ có tiền rồi, đương nhiên cũng sẽ không khách khí với hắn.

Trương Vĩ nhìn mấy người trong phòng, trong lòng ngược lại cũng cảm giác buồn cười. Rõ ràng là Lý Lâm khơi mào nói dông dài, sau khi chọc tổ ong vò vẽ cũng như người không có gì ở bên cạnh xem kịch vui. Chờ đến xem đủ trò vui rồi, cuối cùng lại làm người hoà giải, biến thành tất cả mọi người không tỳ khí. Thủ đoạn này thật là không bình thường, bản thân mình nên đi theo học một ít.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)